Bình Định online

Cơ quan Thông tin truyền thông vỉa hè

Từ vụ Tiên Lãng, nghĩ về Bình Định – sự tha hóa cán bộ


Cuộc họp của Thủ tướng nhằm tìm một hướng giải quyết cho vụ Tiên Lãng đã cho thấy quyết tâm của việc xây dựng một nhà nước pháp quyền, biết lắng nghe tiếng nói của nhân dân, vạch rõ bộ mặt của chính quyền địa phương quan liêu đã không giải quyết dứt điểm những tồn đọng, khúc mắc của nhân dân dẫn đến hành động chống đối của một gia đình chỉ biết đối mặt với trời với đất. May thay, khi tưởng chừng không thể chống đối sự tha hóa thì công luận đã lên tiếng quyết liệt đấu tranh đòi lẽ công bằng, sau tiếng súng Đoàn Văn Vươn.
Kể ra, gia đình anh Vươn còn may mắn, khi buộc lòng phải phạm luật trong tình trạng bị kích động vì những việc làm sai trái của những người đại diện chính quyền địa phương, đã được trung ương để mắt và đề ra hướng giải quyết và có những kết luận tương đối thỏa đáng (dù án tù có bị treo lơ lửng nhưng chắc chắn trong con mắt nhiều người dân, gia đình anh xứng đáng là người hùng chống lại bất công, làm vỡ bung ung nhọt nhức nhối về sự lộng quyền của các quan chức địa phương).
Vụ việc Tiên Lãng có thể được xem là điển hình cho động thái “chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ”, hàng loạt đảng viên đương chức vốn được xem như những ông trời con cát cứ một vùng bị ngưng chức, kiểm điểm. Thành ủy Hải Phòng cũng đã vào cuộc với sự cẩn trọng nhưng cuối cùng cũng thể hiện được là có trách nhiệm, xử lý cán bộ dưới quyền lộng hành trước khi cơ quan pháp luật lôi các vị đó ra trước vành móng ngựa.
Dân đã tin. Và các địa phương khác xử lý chưa đúng luật đất đai sẽ rúng động, sẽ không dám công khai lộng quyền như trước! Một tín hiệu tương đối tốt đẹp. Những người từng bị chiếm đất, phá nhà trái phép trước kia lại có quyền hy vọng tìm một lẽ công bằng, khi những kẻ tha hóa bị lôi ra ánh sáng.
Trong vụ việc này, cách hành xử của các quan chức Tiên Lãng hòng lấp liếm tội lỗi đã được phanh phui chân tướng, vì vải thưa không che được mắt nhân dân. Nhưng có thể nói có nhiều vị với tư cách phát ngôn cho chính quyền đã giả mù giả điếc, vô lương tâm và bịp bợm, xảo ngôn mà nếu như không tinh thì sẽ nhiều người mắc bẫy bợm già. Vì những ngôn từ ấy nghe cũng …quen quen, là cái cách nhiều kẻ tha hóa đã từng áp dụng! Vấn đề ở chỗ, chúng ta đã sử dụng cán bộ ra sao?
Trong nhiều bài phân tích, chúng ta thấy nhắc nhiều đến cụm từ lợi ích nhóm, tư duy đặc quyền đặc lợi, tư duy nhiệm kì… Vụ Tiên Lãng rõ như ban ngày, ai cũng thấy vì là lĩnh vực kinh tế, tài nguyên môi trường, ai cũng thấy rõ. Còn ở các đơn vị sự nghiệp, các cơ quan văn hóa tư tưởng, sự tha hóa diễn ra tinh vi và khó nhận diện hơn! Từ Tiên Lãng, nghĩ về sự tha hóa cán bộ, Anh Xứng chợt liên tưởng cách hành xử của Bình Định xung quanh vụ việc Hội Văn nghệ, thấy có nhiều điểm thật gần gũi.
***
Văn nghệ Bình Định cũng có một Đoàn Văn Vươn, chăm chỉ cày cấy trên cánh đồng chữ nghĩa, vượt lên bao khó khăn cơm áo gạo tiền để vươn lên trong sự nghiệp văn chương. Đó là nhà văn Lê Hoài Lương. Nhiệm kì của Chi hội Văn học 2007 – 2012, vì những cống hiến cho văn học tỉnh nhà, uy tín với anh em văn nghệ sĩ, ông đã được Chi hội Văn học tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Văn học. Niềm vui lớn lao ấy chưa được bao lâu đã trở thành tai họa với ông.
Trong vai trò của một Chi hội trưởng năng nổ và có trách nhiệm với anh em, Lê Hoài Lương đã phát hiện Ban Thường vụ Hội mà đứng đầu là ông Nguyễn Thanh Mừng – chủ tịch đã có những điểm thiếu minh bạch trong tài chính hội, 5 năm liền không thông qua tài chính công khai, sử dụng tiền hỗ trợ sáng tác vào những mục đích không rõ ràng. Đại diện cho chi hội, Lê Hoài Lương đã yêu cầu Chủ tịch Hội giải trình, nhưng thói quan liệu ngấm vào ông Mừng đã khiến ông gạt phắt phớt lờ yêu cầu của ông Lương – vốn là một người bạn học từ thuở cùng đội tuyển học sinh giỏi năm nào! Và từ đó (Đoàn Văn) Lương trở thành đối tượng bị thù ghét của (Lê Văn) Mừng và cánh hẩu. Màn kịch dựng công phu vào chiều 9.7.2009 với các tội danh định sẵn cho (Đoàn Văn) Lương đã được (Lê Văn) Mừng dàn dựng, ra lệnh cho các cấp phó và ủy viên BCH đồng lòng khai trừ Lương ra khỏi Hội VHNT Tỉnh. Lý do kết tội hết sức mập mờ, chung chung, nhưng đủ thỏa mãn sự độc ác, đố kị của Mừng. Nhổ được cái gai trong mắt, Mừng hả hê vì dồn Lương vào con đường cùng, quyết làm hoen ố danh dự nhà văn, những tưởng sẽ làm mọi người hoang mang, các nơi sẽ không còn đăng bài cho Lương kiếm đồng nhuận bút còm về nuôi vợ con.
Sóng gió bắt đầu nổi lên ở Hội Bình Định khi các anh em văn nghệ sĩ khắp nơi trong và ngoài tỉnh phản ứng trước hành vi độc ác của Mừng. Lão nghệ sĩ Vũ Ngọc Liễn viết bài phê phán, mừng trâng tráo trả lời bằng một bài “Sao dzậy Yamaha?” xấc láo (giống như Vũ Văn Chuân của Tiên Lãng dám nói các lão thành cách mạng là kém hiểu biết). Tỉnh ủy, UBND Tỉnh, Ban Tuyên giáo tỉnh ủy vào cuộc, đã nhận định rõ, kết luận Mừng có hai tư cách: nghệ sĩ và nhà quản lý. Ở tư cách quản lý, Mừng đã không hoàn thành nhiệm vụ, gây cản trở tiến trình dân chủ, làm mất đoàn kết trong Hội. Phân tích của đồng chí Trưởng ban Tuyên giáo với tập thể BCH Hội rõ ràng, Mừng ngồi im thin thít tiếp thu. Tỉnh điều động Mừng về Ban Tuyên giáo ngay từ tháng 8 năm 2009 cũng đã tính toán hợp tình hợp lý đóng góp và sai phạm, nhằm tạo điều kiện cho Mừng phát huy vai trò văn nghệ sĩ đóng góp cho tỉnh, nhằm sửa sai kịp thời vụ việc còn ở phạm vi nhỏ của Hội. Nhưng niềm tin vào đồng chí của các lãnh đạo tỉnh đã bị dội một gáo nước lạnh khi ngay sau đó, Mừng và vợ là Trần Thị Huyền Trang (cũng là một UVBCH) đã chỉ đạo những cánh hẩu của mình là Tấn Phú, Văn Thinh, Th.Tr làm đơn kiện cáo Tuyên giáo, UBND Tỉnh và nói xấu, xuyên tạc động cơ  đấu tranh của những người đã đấu tranh vạch rõ sai trái của Mừng trong vụ khai trừ trái phép Lê Hoài Lương. Những sơ xuất nhỏ trong khi điều động cán bộ bị thổi phồng lên để làm reo với lãnh đạo tỉnh. Một mình vợ chồng Mừng có lẽ cũng không thể làm những việc coi thường nguyên tắc đảng đến như vậy, nhưng vì đằng sau vợ chồng Mừng có sự chống lưng của một ông BT đầy quyền sinh sát, nên vợ chồng Mừng càng lấn tới. Thường vụ tỉnh ủy có nhiều phiên họp, các đồng chí trong Thường vụ có ý kiến phê phán Mừng đều bị ông BT gạt đi. Cuối cùng Mừng đạt được mong muốn, chễm chệ ngồi vào chiếc ghế Phó Giám đốc Sở Thông tin Truyền thông. Đến lúc này, mới thật sự bộc lộ sự tha hóa và dã tâm của vợ chồng Mừng – Trang.
Với cương vị mới, Mừng vẫn còn nuối tiếc cương vị Chủ tịch Hội, vì sĩ diện nhiều hơn là vì trách nhiệm với văn nghệ tỉnh nhà, dù tỉnh đã phân công ông Hoàng Ngọc Đình làm phó chủ tịch phụ trách hội. Thực tế từ năm 2009, trước khi xảy ra vụ việc khai trừ Lương, cho sang 2010 khi chuyển sang làm PGĐ, Mừng không làm được gì khởi sắc cho văn nghệ tỉnh nhà ngoài gieo rắc tư tưởng bè phái cục bộ và đặc quyền, đặc lợi, tự xưng tụng mình và vợ con, gây ra những vụ việc tai tiếng cho văn nghệ tỉnh hòng kiếm chác lợi lộc riêng (điển hình là cho đàn em viết bài xưng tụng “song kiếm hợp bích”, dựng con lên thành “thần đồng”). Khi các cuộc bầu cử trong giới văn nghệ diễn ra, Mừng và vợ tìm cách chạy chọt, len chân vào các BCH Trung ương Hội. Khi sử dụng tiền Hội đi vận động, tạm ứng, lại quả… không xong, vợ chồng Mừng nung nấu ý định len chân vào Tỉnh ủy, Quốc hội, Hội đồng nhân dân tỉnh. Thảm hại thay, vì mọi người trong tỉnh quá rõ bộ mặt của vợ chồng Mừng, nên lần lượt cả hai vợ chồng lúc thì bị bỏ phiếu bất tín nhiệm, lúc thì không đủ phiếu bầu (dù Trang đã chạy chọt lên tận huyện miền núi để hy vọng không ai biết mình, bị lòe bởi bằng thạc sĩ văn hóa…). Không có các chức danh đồng nghĩa là con đường hoạn lộ, kiếm chác theo mưu đồ của vợ chồng Mừng không còn, cả hai vợ chồng lại giở chiêu bài chạy chọt, tung tin nói xấu người này người kia, yêu sách với tỉnh hòng bố trí một vị trí béo bở dễ kiếm chác cho Trang vợ mừng sau khi kết thúc nhiệm kì hội đồng nhân dân khóa trước. Mừng mưu đồ đưa vợ về Sở Văn hóa làm PGĐ, rồi chạy một chỗ định về Đài PTTH Bình Định làm PGĐ, nhưng đều bị phản ứng dữ dội từ phía các cán bộ tại hai cơ quan trên. Đến lúc này, Hội Văn nghệ lại là một nơi được vợ chồng Mừng nghĩ đến!
Sau 5 năm vì những trì trệ trong công tác quản lí của Mừng, cộng vào đó sau khi Mừng đi thì Văn Thinh – Tấn Phú là cặp bài trùng kiện cáo trong Ban Kiểm tra hội trùng trình không chịu làm báo cáo tài chính, phớt lờ chỉ đạo của tỉnh để tiến hành Đại hội, liên tục viết đơn kiện cáo nặc danh cũng như mượn danh BKT Hội (Văn Thinh và Tấn Phú từng bị mời lên nhắc nhở về tư cách đảng viên, về hành động rải tờ rơi, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo tỉnh và một số ban ngành mà vợ chồng Mừng trang nhắm tới), từ 2007 – 2012 đã sắp hết một nhiệm kì nữa mà vẫn chưa thể tiến hành Đại hội.
Riêng trong thời gian từ 2009 – 2012, Lê Hoài Lương bị Mừng chỉ đạo khai trừ, tỉnh yêu cầu xem xét làm rõ để trả lại công bằng, xử lý đúng đắn, Mừng đã không chịu làm khi còn tại vị cũng như cản trở chi hội văn học họp, kiến nghị. May thay, Lê Hoài Lương là một nhà văn có tài, có bản lĩnh và có tâm với văn học, đã vượt qua những nỗi đau bị sỉ nhục về tinh thần để viết, để tham gia tích cực vào các hoạt động văn nghệ, sống đàng hoàng bằng ngòi bút. Ngay sau năm bị Mừng khai trừ, Lê Hoài Lương đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam bằng lá phiếu và sự bảo đảm của những người có uy tín trong Hội đồng văn xuôi cũng như BCH Hội Nhà văn Việt Nam.
Trong khi toàn thể anh em văn nghệ sĩ tạm gác chuyện liên quan đến cá nhân để cùng lo xốc lại Hội, tổ chức nhiều hoạt động có tiếng vang lớn trong phạm vi quốc tế và cả nước  thì Mừng một mặt tìm mọi cách đánh bóng cho tên tuổi của vợ chồng mình ở các đại hội, hội nghị nhà văn Việt Nam khu vực. Sự trâng tráo mất tư cách của Mừng vượt ra khỏi phạm vi tỉnh, gây tiếng xấu trong cả nước: quậy phá, cản trở kết nạp hội viên nhà văn mới (năm vừa rồi tiếp tục cản trở nhà thơ Mai Thìn, một người đấu tranh quyết liệt với những sai trái của vợ chồng Mừng Trang, nhưng cuối cùng Mai Thìn vẫn được kết nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam); vào hội thơ Phú Yên 2011 nhưng khi sắp xếp chương trình đã bỏ đi chơi không thèm đọc, say sưa chửi bới nhà văn Hồ thế Hà ở tại Hà Nội… Anh em văn nghệ sĩ khắp nơi lên án kẻ thiếu tư cách, từ giám đốc trại sáng tác cho đến anh em hội bạn nêu đích danh kẻ sâu mọt văn nghệ nhưng Mừng vẫn dấn sâu vào con đường tha hóa. Ở cương vị mới là Phó giám đốc Sở Thông tin Truyền thông, Mừng đã dùng quyền hành dọa dẫm anh em văn nghệ An Nhơn đăng bài của cả gia đình  mừng trong số Xuân 2011 để kiếm lợi bẩn thỉu, anh em văn nghệ An Nhơn lên án kịch liệt…
Vậy mà, khi nghe tin Đại hội chuẩn bị vào cuối tháng 11.2011, Mừng cùng tay chân lại làm đơn kiện cáo khiến tỉnh phải cho dừng để thực hiện kiểm tra giám sát vụ việc. Khi thấy không có sai phạm, tỉnh ấn định đầu tháng 1.2012 Đại hội, Mừng đã có chuẩn bị từ trước, cùng vợ và đàn em viết bài kí tên Trung Thành đăng ở một tờ báo không dính dáng gì tới Văn nghệ là tờ Tài nguyên Môi trường , kí tên Trung Thành, vào tháng 12.2011, lần này mượn màu khổ nhục kế và lợi dụng dư luận tung tin Tỉnh ủy, UBND tỉnh, Tuyên giáo tỉnh, các đồng chí lãnh đạo văn hóa văn nghệ làm oan sai, xử ép cho Mừng. Đặc biệt bỉ ổi là tung tin lên một  tạp chí ở phương Nam, sau đó tung hàng loạt lời bình nặc danh để dựng chuyện nói xấu các văn nghệ sĩ trong tỉnh, nhấn mạnh chuyện bằng cấp (nhằm lót đường cho Huyền Trang, vợ Mừng kiếm một ghế chủ tịch Hội nếu đại hội). Có văn nghệ sĩ cho biết đó là lời lẽ của Huyền Trang vợ Mừng là chủ yếu.  Sau đó cho tay chân là Tấn Phú photocopy thành nhiều bản, chất trong ba lô gửi khắp mọi nơi, giúi vào tay từng hội viên và cả những người không quen biết. Đến nay, Đại hội vẫn chưa thể tổ chức, có lẽ tỉnh cần một động thái quyết liệt trước khi đại hội!
Chuyện Bình Định dẫu nhỏ nhưng là lớn vì liên quan đến đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ.Quả thật, vợ chồng Mừng Trang từng được biết đến như những tài năng trẻ, nhưng kể từ khi có quyền lực, tiền bạc trong tay và đánh hơi được những lợi lộc từ cương vị lãnh đạo, hai con người này đã hoàn toàn biến chất, đánh mất tư cách nghệ sĩ của mình, biến thành một dạng tham quan ô lại. Nguy hiểm hơn, lợi dụng chút danh tiếng trước kia để làm yêu sách, kéo bè kết cánh lũng đoạn văn nghệ Bình Định suốt thời gian lãnh đạo hội và bây giờ là lãnh đạo Sở Thông tin Truyền thông lại vẫn “ngựa quen đường cũ”.
Văn nghệ Bình Định còn tồn tại những kẻ như Thanh Mừng, Huyền Trang, Văn Thinh, Tấn Phú thì chắc chắn sẽ tiếp tục còn nhiều vụ oan khuất như Lê Hoài Lương. Không thể để những kẻ tha hóa như vậy trong bộ máy lãnh đạo đảng, chính quyền, đoàn thể nào, vì sẽ làm lũng đoạn tổ chức mà thôi!
Mong trước kì Đại hội, các cơ quan Đảng, chính quyền xử lí dứt điểm, cho thôi việc, khai trừ đảng những kẻ như vậy mới thật sự yên lòng dân, ổn định văn nghệ Bình Định và phát triển văn học nghệ thuật tỉnh nhà.
ANH XỨNG – BINHDINHONLINE.

Tháng Hai 11, 2012 - Posted by | Binhdinhonline, Hội VHNT Bình Định, Làng văn

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: