Bình Định online

Cơ quan Thông tin truyền thông vỉa hè

Giải thưởng Nhà nước 2011 và danh hiệu NSND, NSƯT dành cho văn nghệ sĩ Bình Định

Theo tin từ blog maithin.vnweblogs.com

Chúc mừng đại ca Vũ Ngọc Liễn và 9 NSƯT, NSND của tỉnh Bình Định được phong tặng các chức danh cao quí trong đợt này.

Thưa quí vị và các bạn!

Ngày 3 tháng 4 năm 2012, Bộ Văn hóa, thể thao và Du lịch đã công bố kết quả xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước và danh hiệu Nghệ sĩ của Hội đồng cấp Nhà nước.

Mai Thìn xin chúc mừng nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn và các NSND, NSƯT ở Bình Định (cũng là những CTV tâm đắc của BTV) đã được trao các danh hiệu cao quí trong đợt này.

Kết quả, tỉnh Bình Định có Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn được đề nghị Thủ tướng Chính phủ đề nghị Chủ tịch nước trao giải thưởng Nhà nước, 4 NSƯT được đề nghị phong tặng danh hiệu NSND là:

NSƯT Hoài Huệ (Đoàn Ca kịch bài chòi Bình Định),

NSƯT Xuân Hợi, (Nhà hát tuồng Đào Tấn)

NSƯT Minh Ngọc, (Nhà hát tuồng Đào Tấn)

NSƯT Hoàng Phương Thảo (Nhà hát tuồng Đào Tấn).

Năm nghệ sĩ được đề nghị phong tặng danh hiệu NSƯT trong đợt này là:

Huỳnh Thị Kim Châu (Băng Châu) Đoàn Ca kịch Bài chòi tỉnh Bình Định;

Phạm Ngọc Châu, (Nhà hát Tuồng Đào Tấn)

Nguyễn Thị Thanh Sử, (Nhà hát Tuồng Đào Tấn)

Đinh Thị Kim Thành, (Nhà hát Tuồng Đào Tấn)

Nguyễn Gia Thiện, (Nhà hát Tuồng Đào Tấn)

Trong đó có hai vợ chồng NSND Hoàng Phương Thảo và NSƯT Nguyễn Gia Thiện đều được trao danh hiệu nghệ sĩ trong đợt này.

Advertisements

Tháng Tư 4, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Hội VHNT Bình Định, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TIỀN PHONG chọn Ngày Cá để xin lỗi cụ Vũ Ngọc Liễn!!!

BDOL: Xem ra BBT báo Tiền Phong thâm như đít chảo sau 1 tháng lơ đòn, lại chọn đúng Ngày Cá để tung ra lời xin lỗi, khiến nhiều cư dân mạng phải đặt câu hỏi về sự chân thành!

Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn không đạo văn

Đâu là sự thật về vụ “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất”?

TP – Sau khi Tiền Phong Chủ nhật ra ngày 19-02-2012 đăng bài “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” của tác giả Minh Tâm, tòa soạn đã nhận được nhiều phản hồi.

Để rộng đường dư luận, Tiền Phong đã đăng toàn văn ý kiến của nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn, ý kiến của nhà phê bình văn học Nguyễn Văn Lưu, và ý kiến của ông Võ Ngọc Thọ – Hội viên Hội VHNT tỉnh Bình Định.

Tuy có đăng các ý kiến trao đổi, song sự việc lại càng bị đẩy đi xa hơn; các bài viết “nói đi, nói lại” lại nhận tiếp những ý kiến phản hồi gay gắt. Bằng bài viết này, Tiền Phong hy vọng câu chuyện đã có thể đi đến điểm kết.

1. Về quá trình xử lý

Trước hết, Tiền Phong xin cáo lỗi với nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn và bạn đọc, do đã đưa ra quan điểm đúng sai về bài báo “Âm mưu giật giải…” khá chậm trễ.

Nguyên do việc này là toà báo phải trải qua một quy trình, từ yêu cầu tác giả bài báo giải trình và cung cấp đầy đủ thêm thông tin, tài liệu, tiếp đến biên tập viên nghiên cứu, thẩm định, sau đó là tham khảo ý kiến luật sư, chuyên gia trong lĩnh vực Xuất bản và Sở hữu trí tuệ (đây là khâu lâu nhất vì họ cần có thời gian đọc văn bản hai cuốn sách và nghiên cứu, thẩm định; chưa kể các ý kiến đưa ra cũng có một số nhận định mâu thuẫn, trái ngược nhau, cần trao đổi để đi đến thống nhất nhận thức).

Về mặt chủ quan, sau khi đăng các ý kiến phản hồi từ nhiều phía, Tiền Phong cho rằng đã thể hiện thành ý bước đầu của toà soạn, mà không tiên liệu được sự việc còn bị đẩy đi xa hơn.

2. Về bài báo “Âm mưu giật giải…”

Sau khi nghiên cứu ý kiến giải trình của tác giả Minh Tâm, thẩm định các thông tin, tài liệu do tác giả cung cấp, tham khảo ý kiến các chuyên gia, Ban biên tập báo Tiền Phong nhận thấy:

– Về mặt tác quyền (quyền tác giả), cuốn “Đào Tấn thơ và từ” xuất bản năm 2003 có thể đã chưa thể hiện đầy đủ như quy định về quyền tác giả đối với một số nhà nghiên cứu (Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng thuộc nhóm biên soạn và GS Đỗ Văn Hỷ là người hiệu đính) từng góp công cùng nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn biên soạn cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” xuất bản năm 1987.

Cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” là một thực thể văn bản có tác quyền được tiếp thu tương đối toàn vẹn vào cuốn “Đào Tấn thơ và từ”. Sẽ đúng quy định hơn nếu tên những người tham gia từ đầu được ghi nhận tại vị trí dành cho họ theo luật (với cách xử lý như cuốn “Đào Tấn thơ và từ”, tác quyền của các đồng tác giả phần nội dung tiếp thu từ cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” không thật rõ).

Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng đây không phải là sự cố ý của nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn vì cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” và các tác giả của nó được nhắc đến đầy đủ trong Lời đầu sách của cuốn “Đào Tấn thơ và từ”.

– Mặc dầu nhận định như trên, Tiền Phong đi đến nhận thức rằng tác giả bài báo quy kết tác giả Vũ Ngọc Liễn của cuốn “Đào Tấn thơ và từ” đã “đạo văn” người khác là không đúng.

Bởi ngay dưới các đơn vị bài trong cuốn sách, tác giả Vũ Ngọc Liễn đều ghi rõ tên những người (nếu có) đã góp công dịch nghĩa, dịch thơ, chú giải…

Và như đã nói ở trên, ở Lời đầu sách, tác giả Vũ Ngọc Liễn cũng đã nhắc đến các đồng tác giả ở cuốn sách trước đó. Việc chuyển từ dấu hiệu chưa thực hiện đầy đủ quy định về tác quyền sang “đạo văn” là một sai lầm.

– Việc tác giả bài báo nhận định nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn “Âm mưu giật giải” là không có cơ sở.

Bởi như đã phân tích, chúng tôi tin rằng cuốn “Đào Tấn thơ và từ” tuy còn có thể tranh luận về vấn đề thực hiện quy định về tác quyền, thì đó cũng là sơ suất do vô tình, hoàn toàn không có “âm mưu” nhằm “giật giải” nhiều năm sau đó.

– Bài viết của tác giả Minh Tâm còn một vài lỗi khác, như không biết rõ các đồng tác giả cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” ai còn ai mất nên cho họ đều đã mất hết…

3. Lời xin lỗi

Qua các phân tích trên đây, báo Tiền Phong thành thật xin lỗi nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn – tác giả cuốn “Đào Tấn thơ và từ”, và xin lỗi bạn đọc rộng rãi, do đã đăng bài viết “Âm mưu giật giải…” có những lời lẽ và nhận định sai như trên.

Đây là bài học kinh nghiệm sâu sắc của Tiền Phong, trong việc thẩm định, biên tập và sử dụng bài vở, đặc biệt là những bài từ ngoài tòa soạn.

Tiền Phong

Tháng Tư 1, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Báo Tiền Phong đáng bị mắng lắm!

Binhdinhonline: Xem chừng báo Tiền Phong bất chấp Luật báo chí cũng như quy định của trung ương Đảng về việc đưa tin sai thì phải đính chính, cố tình bóp méo tinh thần phản ứng của cụ Vũ Ngọc Liễn và khư khư giữ cái sai của mình. Như vậy có đáng bị lên án không? Hay ông Tổng Biên tập tự cho mình cái quyền đứng cao hơn Luật pháp, định nhân sự tùng sự mà kiếm chút tiền bán báo một cách vô liêm sỉ? Cứ có Tiền vô Phong bì là nhắm mắt làm bừa! Hổ thẹn lắm thay!
Nay văn hữu Nguyễn Trọng Tạo cũng có lời trên trang nhathonguyentrongtao.wordpress.com. Lời bậc công sĩ không thể không nghe, đáng trọng thay!


PHẢI CHĂNG BÁO TIỀN PHONG CHUẨN BỊ TẤN CÔNG TIẾP CỤ VŨ NGỌC LIỄN

Posted on 26.03.2012 by nguyentrongtao

NTT: Làm báo kiểu quan liêu có cái lợi là mình muốn nói gì thì nói. Khi nói sai rồi thì không chịu xin lỗi mà chỉ “Nói lại cho đúng”. Khi mình “nói đúng” theo ý mình rồi, thì ai nói ngược lại thì mình chỉ cần nói “chuyện này khép lại rồi”. Phải chăng, báo Tiền Phòng cũng đang chuẩn bị làm điều này khi cho in “Lời tòa soạn” ở đầu bài rồi thấy chưa đã, còn nối thêm cái đuôi dưới bài “phản hồi” như sau: “Trong thời gian gần đây, trên một số trang mạng, blog cá nhân, xuất hiện nhiều bài viết bàn về chủ đề này, trong đó có nội dung bình luận về công việc của báo Tiền Phong và cá nhân người có trách nhiệm (thực ra là nói Tổng biên tập báo TP, nhưng báo lập lờ không dám nói rõ – NTT) của báo với tính chất thiếu bình tĩnh, thậm chí có những lời lẽ dung tục, thiếu văn hóa. Báo Tiền Phong không tán thành cách tiếp cận trên. Trong số Tiền Phong chủ nhật tuần tới, chúng tôi sẽ có bài phân tích rõ đúng sai và kết luận vụ việc này. – T.P“. Vậy các blog “dung tục, thiếu văn hóa” hay chính là báo Tiền Phong? Vì báo TP làm sao “làm rõ đúng sai” và “kết luận” được, nếu không phải là Tòa án? Làm báo đừng nên tự bảo vệ mình khi mình sai, ngượng lắm. Tôi nói như thế vì báo Tiền Phong đã xúc phạm (vu khống) Cụ Vũ Ngọc Liễn với cái tít câu khách rất “thiếu văn hóa”: Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất. Đó là một sự xúc phạm khi chưa rõ đầu cua tai nheo gì, là rất khó tha thứ. Không gì có thể thanh minh thanh nga được sự xúc phạm đó, nếu không ra tòa vì tội vu khống. Theo tôi, báo Tiền Phong nên xem lại mình và thận trọng khi rút những cái tít câu khách phản bội lại chính tờ báo của mình như thế. Và đừng chủ quan tự bảo vệ mình đúng khi đã xúc phạm người khác, lại là một nhà nghiên cứu cao niên, mà khép lại vấn đề này.

Đâu là sự thật về vụ “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất”?

VÕ NGỌC THỌ

Về tác quyền của “Đào Tấn thơ và từ”

TP – LTS: Sau khi đăng bài “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” đề cập đến một số sai sót trong việc thực hiện các quy định về tác quyền trong việc xuất bản cuốn sách “Đào Tấn thơ và từ” của tác giả Minh Tâm (báo Tiền Phong ngày 19-2-2012), tòa soạn nhận được nhiều phản hồi xung quanh bài báo này. Chúng tôi đã đăng bài “Đôi điều nói lại”, gồm toàn văn ý kiến của nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn (báo Tiền Phong ngày 26-2-2012) và bài “Về tác quyền của “Đào Tấn thơ và từ” của nhà phê bình Nguyễn Văn Lưu – nguyên Giám đốc Nxb Văn học (báo Tiền Phong ngày 11-3-2012). Để rộng đường dư luận, thể theo yêu cầu gia đình nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn, chúng tôi đăng bài dưới đây của ông Võ Ngọc Thọ – con trai nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn.

Vừa qua trên báo Tiền Phong ngày 19-2-2012 có đăng bài “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” của tác giả Minh Tâm (MT). Bài viết dựng nên nhiều chi tiết không đúng sự thật, đánh lừa người đọc, nhằm xuyên tạc bôi nhọ cá nhân nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn xung quanh tác phẩm Đào Tấn thơ và từ (NXB Sân Khấu 2003).

Tác giả Minh Tâm cho rằng nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn đạo văn của các nhà thơ Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông, và các nhà nghiên cứu Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng…”.

Sự thật của vấn đề như thế nào?

Trong “Lời đầu sách” tập Đào Tấn thơ và từ (2003), ông Vũ Ngọc Liễn có viết:

“Nếu tính từ Hội nghị khoa học nghiên cứu Đào Tấn lần thứ 1 (12-1977) thì 26 năm qua, nhằm đáp ứng yêu cầu công trình nghiên cứu này chúng tôi đã sưu tầm, tập hợp được một khối lượng lớn các mặt tư liệu, tài liệu về Đào Tấn từ lâu nằm rải rác khắp ba miền đất nước.

Một phần trong khối lượng tài liệu ấy đã công bố qua các sách:

– Thư mục và tư liệu về Đào Tấn của nhóm tác giả: Bùi Lợi, Ngô Quang Hiển, Mạc Côn do Vũ Ngọc Liễn chủ biên, ấn hành năm 1985.

– Tuồng Đào Tấn tập I và II, do Vũ Ngọc Liễn biên khảo, Phạm Phú Tiết chú giải, NXB Sân khấu và Sở VHTT Nghĩa Bình ấn hành năm 1987.

– Thơ và từ của nhóm biên soạn: Vũ Ngọc Liễn, Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng do Vũ Ngọc Liễn chủ biên, NXB Văn học ấn hành năm 1987.

Còn đọng lại gần một nửa khối lượng tài liệu đã tập hợp lúc đó và sau này chưa có điều kiện công bố.

Lần này, tiến hành biên khảo công trình Đào Tấn chúng tôi gộp các tài liệu đã in và chưa in chia thành 3 tập:

Tập I:?Đào Tấn thơ và từ

Tập II: Đào Tấn tuồng hát bội

Tập III: Đào Tấn qua thư tịch

Riêng tập I – Đào Tấn thơ và từ in lần này tổng cộng 204 bài (141 bài thơ chữ Hán, 60 bài từ chữ Hán và 3 bài thơ nôm), như vậy so với bản in thơ và từ trước đây chúng tôi bổ sung đến 94 bài cả thơ lẫn từ lâu nay chưa công bố…”.

Đọc “Lời đầu sách” trên đây và? xem kỹ tập Đào Tấn thơ và từ (2003), chúng tôi thấy bài viết của Minh Tâm có nhiều cái sai:

Thứ nhất, sách Thơ và từ Đào Tấn (1987) chỉ có 4 tác giả (chứ không phải 7): Vũ Ngọc Liễn, Nguyễn Thanh Hiện, Mạc Như Tòng và Tống Phước Phổ, do Vũ Ngọc Liễn chủ biên (tác giả chính). Người viết lời giới thiệu, lời bạt, hiệu đính không thể gọi là tác giả.

Thứ hai, trong 4 tác giả này, ông Nguyễn Thanh Hiện còn sống và đang sáng tác ở Quy Nhơn chứ không phải đã chết. Việc tạo “hiện trường” giả về số lượng tác giả (7 người) và số lượng người chết (6 người) MT có dụng ý nhằm kích thích người đọc.

Thứ ba, trong Lời đầu sách (đã dẫn), Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn ghi rõ ông tập hợp từ nhiều nguồn để hoàn thiện công trình nghiên cứu về Danh nhân Đào Tấn, trong đó có quyển Thơ và từ Đào Tấn (1987) của ông (tác giả chính) và 3 người khác.

Việc tập hợp từ nhiều nguồn khác nhau (kể cả những tài liệu rải rác trong cả nước), ghi rõ xuất xứ và tên tác giả dưới mỗi bài thơ dịch, không thể gọi là “đạo văn”.

Thứ tư, việc tập hợp nguồn từ? tác phẩm do mình chủ biên (tập cũ từ 1987), bổ sung thêm những 94 bài mới và 201 bài Thơ và Từ nguyên văn chữ Hán, Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn không phải “cướp công người khác” (như MT đã viết) mà ngược lại đã ghi nhận công lao đóng góp của các tác giả đối với việc vinh danh Danh nhân Đào Tấn.

Thứ năm, trong tập Đào Tấn thơ và từ (2003) gồm 204 bài: 201 bài thơ và từ chữ Hán, 3 bài thơ chữ nôm và 201 bài thơ nguyên văn chữ Hán (phụ lục).

Ngoài ra có 3 bài viết: “Đọc thơ và từ của Đào Tấn” của Xuân Diệu, “Cõi Phật trong thơ Đào Tấn” của Thanh Thảo và “Lời Bạt” của Hoàng Trung Thông. Dưới 201 bài thơ và từ chữ Hán đều có bài dịch nghĩa (Vũ Ngọc Liễn: 200 bài, Đỗ Văn Hỷ: 1 bài); Trong 201 bài, có 171 bài có dịch thơ và dịch từ .

Hai người dịch nhiều nhất là Vũ Ngọc Liễn: 95 bài (dịch riêng: 67; chung: 28), Xuân Diệu: 52 bài (dịch riêng: 48; chung: 4), kế đến là Huỳnh Chương Hưng, Hà Giao và những người sau đây có từ 1 đến 5 bài: Yến Lan, Mạc Như Tòng, Tống Phước Phổ, Đỗ Văn Hỷ, Giang Tân, Nguyễn Thanh Hiện, Văn Trọng Hùng, Nguyễn Hoài Văn, Mịch Quang, Phan Ngọc, Trần Gia Thoại. Ngoài ra Vũ Ngọc Liễn là người biên khảo, hiệu đính, ghi chú để người đọc hiểu rõ hơn thơ và từ của Đào Tấn.

Vậy mà MT lại cho rằng Vũ Ngọc Liễn “đạo văn” của Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông (?). Đọc bài “Đọc thơ và từ của Đào Tấn” của Xuân Diệu, ta càng trân trọng tâm huyết của ông đối với việc vinh danh Danh nhân Đào Tấn qua các kỳ Hội nghị về Đào Tấn tổ chức ở TP Quy Nhơn và sự tài hoa qua các bài thơ dịch của ông.

Thứ sáu, với một công trình nghiên cứu nghiêm túc và công phu như vậy mà MT cho rằngĐào Tấn thơ và từ (2003) chỉ là một tác phẩm “ở lĩnh vực sưu tầm nghiên cứu văn bản học” thì thật khôi hài nhằm làm lu mờ công lao và dấu ấn sáng tạo của tác giả.

Tóm lại những điều nêu ra trong bài viết “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” của MT là hoàn toàn bịa đặt, lập lờ đánh tráo khái niệm gây sự hiểu lầm nơi người đọc. Chỉ tiếc là báo Tiền Phong đã không nhận rõ sự thiếu thiện tâm của Minh Tâm.

Trong thời gian gần đây, trên một số trang mạng, blog cá nhân, xuất hiện nhiều bài viết bàn về chủ đề này, trong đó có nội dung bình luận về công việc của báo Tiền Phong và cá nhân người có trách nhiệm của báo với tính chất thiếu bình tĩnh, thậm chí có những lời lẽ dung tục, thiếu văn hóa. Báo Tiền Phong không tán thành cách tiếp cận trên. Trong số Tiền Phong chủ nhật tuần tới, chúng tôi sẽ có bài phân tích rõ đúng sai và kết luận vụ việc này. – T.P

VNT
Hội VHNT Bình Định

Nguồn: Tiền Phong

Tháng Ba 26, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THƯ NGỎ GỬI TRUNG ƯƠNG ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH VÀ CƯ DÂN MẠNG

Binhdinhonline: Chủ trang đăng tải lại lá thư ngỏ của con trai nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn và ý kiến của các blogger để làm rõ sự bảo thủ, ngoan cố của báo Tiền Phong và vạch rõ bộ mặt “điếm văn học” của Nguyễn Văn Lưu – Manh!
Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
 
THƯ NGỎ
Kính gửi Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh
Cùng cộng đồng cư dân Mạng!
Tôi tên:  Võ Ngọc Thọ, 62 tuổi
Là con trai của Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn
Hiện ở TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định
Vừa qua, trên Báo Tiền Phong (TP), Cơ quan ngôn luận của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, ngày 19/2/2012 có đăng bài: “Âm mưu giật giải… nhờ đạo văn người đã khuất” của Minh Tâm. Bài báo này đã bịa ra những chi tiết không đúng sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự Ba tôi là Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn.
Sự việc vu khống như thế nào, chúng tôi đã gửi bài viết đến báo Tiền Phong yêu cầu đăng bài phản hồi để rộng đường dư luận, nhưng không nhận được câu trả lời nào từ báo TP , đồng thời báo này cũng không đăng bài phản hồi, nên chúng tôi đã nhờ những trang mạng: Phongdiep.net, Nhavantphcm.com.vn, Nguyentrongtao.org. Ngominh.vnweblogs.com, Yume.vn, vanchuongplusvn, vongoctho2.blogspot.com…đăng tải các bài viết: “Đâu là sự thật vụ “âm mưu giật giải…” của Hồng Hạnh; “Một bài viết bịa tạc và vu khống trắng trợn” của Lê Hoài Lương; “Sự ngoan cố và bảo thủ khó hiểu của báo Tiền Phong” của Hồng Hạnh; “Trao đổi với ông Nguyễn Văn Lưu về chuyện“đạo văn’ và “tác quyền” Đào Tấn Thơ và Từ” của Lê Hoài Lương, “Đào Tấn Thơ và Từ – công trình biên khảo công phu và giá trị” của Trần Hà Nam…
Kính thưa quý vị!
Cách hành xử của báo TP như vậy là không minh bạch, không đường hoàng vi phạm khoản 2, Điều 611 BLDS nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Minh Tâm là ai mà điên cuồng làm những điều rồ dại như vậy? Theo tìm hiểu riêng của chúng tôi, Minh Tâm là một phóng viên của tờ báo ở Hà Nội, nhưng người cung cấp thông tin, tài liệu để viết bài là một “bạn văn ở Bình Định”. Còn bạn văn ở Bình Định là ai? Thì chúng ta không lạ gì con người này. Điều chúng tôi muốn đề cập ở đây là cần một thái độ văn minh, trung thực của một tờ báo đại diện tiếng nói của Đoàn thanh niên. Thanh niên nên làm theo lời Bác dạy: Khiêm tốn, thật thà , dũng cảm.
Báo Tiền Phong không khiêm tốn ở chỗ, đáng lẽ, khi chúng tôi nhờ một số báo mạng đăng tải vạch rõ sai trái của bài báo mang tính cách vu khống bôi nhọ cá nhân kia, thì báo Tiền Phong phải biết cầu thị tiếp thu. Đằng này ngược lại ngày 11/3/2012, báo TP cho đăng tiếp bài “Về tác quyền Đào Tấn Thơ và Từ” của Nguyễn Văn Lưu với giọng văn “điếm văn học”, tiếp tục lặp lại một cách ác ý điều vu khống của Minh Tâm ở bài trước và ngang nhiên thách thức dư luận.
Báo Tiền Phong không thật thà ở chỗ, tìm cách đối phó cho đăng “Đôi điều nói lại” của Cụ Vũ Ngọc Liễn, và xem như phủi sạch trách nhiệm về việc làm sai trái của mình.
Báo Tiền Phong không dũng cảm ở chỗ, biết sai nhưng không nhận khuyết điểm, không đăng tin đính chính sửa sai.
Ngày 13/3/2012, có một người xưng tên là Minh Tâm, tác giả bài báo “Âm mưu giật giải nhờ…đạo văn người đã khuất” gọi điện thoại gặp cụ Vũ Ngọc Liễn gần một tiếng đồng hồ ăn năn hối lỗi nói rằng: “Con đang quỳ gối xin lỗi Cụ, vì con không biết nên lỡ viết bài xúc phạm Cụ. Mong Cụ tha lỗi”. Rằng: “Con viết bài ấy nhuận bút chỉ có 400 ngàn, nhưng con phải nhiều đêm thức trắng vì lương tâm cắn rứt” v.v… Rất tiếc, đến giờ Cụ Vũ Ngọc Liễn vẫn chưa biết chính xác người này là thật hay giả. Điều kể trên là có thật – Ba tôi thuật lại như vậy và ông tin lời nói của Minh Tâm là rất chân thành. Tôi không biết việc này có sự nhúng tay của báo Tiền Phong hay không, nhưng rõ ràng có gì đó thật không đường hoàng.
Kính thưa Ban thường vụ Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh!
Quý vị đã nhận ra cách hành xử bất công vi phạm pháp luật của báo TP chưa? Dưới mục Văn hóa của báo TP lại giật một cái tít vô cùng mất văn hóa: “Âm mưu giật giải…nhờ đạo văn người đã khuất” Ông Đoàn Công Huynh, Tổng biên tập báo TP không thể lợi dụng tờ báo Đoàn để làm những việc phi pháp. Nếu ông không nói rõ tác giả Minh Tâm kia là ai? Ai là kẻ đứng đàng sau giật dây âm mưu tiến hành một chiến dịch bôi nhọ Ba tôi, thì chính ông là kẻ vô văn hóa làm xấu hình ảnh tờ báo của Trung ương Đoàn. Qua lá thư ngỏ này, thay mặt gia đình người bị hại, chúng tôi kính mong quý vị làm sáng tỏ mọi việc và đề nghị báo Tiền Phong công khai đăng đính chính, xin lỗi NNC Vũ Ngọc Liễn trên mặt báo TP.
Kính thưa cộng động cư dân mạng!
Trong cuốn “Đào Tấn qua thư tịch” (NXB Sân khấu – 2006), tập thứ 3 trong trọn bộ 3 tập về Danh nhân Đào Tấn, ở trang 1 đầu sách với nét chữ cứng cỏi, ông viết: “Th ơi, ba đeo đuổi công trình này gần trọn một đời, con ạ! (ký tên VNL 28-7-2007). Và đúng là vì yêu quý và khâm phục tài năng của Đào Tấn, Cụ đã theo đuổi công trình gần cả cuộc đời mình (30 năm). Ngược lại, Công trình bộ 3 về Đào Tấn ra đời là niềm tự hào của người dân Bình Định (quê hương Đào Tấn) . Không phải ngẫu nhiên mà nhà thơ Thanh Thảo nhận xét:“Gọi Vũ Ngọc Liễn là “Nhà Đào Tấn học” không chỉ vì Ông có nhiều tác phẩm nghiên cứu về Đào Tấn, mà chính vì Ông đã chọn Đào Tấn và nghệ thuật Tuồng của Cụ Đào như một nghiệm sinh của mình. Vũ Ngọc Liễn đọc Đào Tấn, học Đào Tấn, nghiên cứu Đào Tấn và cuối cùng Ông chiêm nghiệm Đào Tấn, rồi có thể Ông thiền Đào Tấn, thường khi là với một nụ cười lặng lẽ. Nó mất của Ông cả đời. Và được cho Ông cũng cả đời người”. Vậy mà không biết vô tình (hay cố ý), báo Tiền Phong đã tiếp tay cho kẻ xấu làm một việc trái đạo lý nêu trên.
Viết những điều này có vẻ như “ vạch áo cho người xem lưng”, nhưng với bổn phận làm con, tôi thấy mình cần phải lên tiếng nói lên sự thật. Dù gì, để những đứa “trẻ” nó xúc phạm, làm sao ông Cụ không buồn, nhưng tôi tin là mọi việc sẽ sớm ra ánh sáng, chân lý bao giờ cũng là chân lý …
Chúng tôi chân thành cảm ơn các trang báo mạng, các Blog cá nhân đã kịp thời đăng tải thông tin cho mọi người biết sự thực, cảm ơn các bạn văn trong cả nước đã chia sẻ, giúp đỡ chúng tôi thời gian qua!
Chúc Trung ương Đoàn sức khỏe, hoàn thành xứng đáng sứ mạng là thế hệ kế tục sự nghiệp cách mạng của Đảng!
Chúc cộng đồng cư dân mạng sức khỏe, thành đạt!
VÕ NGỌC THỌ
(TP QUY NHƠN – 16/3/2012)
[ Chung ] |[Đường dẫn cố định ] |[ Trackbacks (0) ] |[ Góp ý (16) ]

Báo Tiền Phong – một tờ báo của TW Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh mà lại để tồn tại một Tổng biên tập với cách hành xử rất kém cỏi cả về trình độ và đạo đức.

Tại sao ông TBT báo Tiền Phong lại không dám cho đăng những ý kiến phản hồi bài báo của tác giả Minh Tâm để rộng đường du luận?
Với một nhà nghiên cứu nổi tiếng của Bình Định như cụ Vũ Ngọc Liễn tôi nghĩ các cớ quan chức năng không thể chấp nhận cách hành xử ỡm ờ hèn đớn của ông TBT báo Tiền Phong như vậy được. Cụ Vũ Ngọc Liễn hãy làm đơn khởi kiện ông TBT này gửi Tòa án nhân dân TP.Hà Nội- nơi cơ quan thường trú của Báo Tiền Phong và đồng thời đăng đơn kiện này lên các trang báo mạng cho đông đảo bạn đọc gần xa cùng biết và thấy rõ sự việc. Rất mong vụ việc này được sớm đưa ra ánh sáng để những kẻ làm việc vố trách nhiệm.thiếu lương tâm  sẽ phải trả lời trước Tòa án công lý.
Rất chia sẻ bức xúc chính đáng của anh Võ Ngọc Thọ – con trai của nhà nghiên cứu đáng kính Vũ Ngọc Liễn.

Có lẽ báo Tiền Phong tưởng dựa vào ông Nguyễn Văn Lưu nói mấy lời xằng bậy để mượn hơi ông nguyên Giám đốc NXB hù dọa hay sao? Ông Lưu và báo TP như vậy lại thêm một việc sai nữa là xúc phạm NXB Sân khấu, những người chịu trách nhiệm in ấn phẩm này.
Còn nếu TP tiếp tục im lặng thì vi phạm Luật Báo chí, và cá nhân ông TBT đúng là vi phạm 19 điều cấm của đảng viên.

Cụ Vũ Ngọc Liễn hãy làm đơn khởi kiện ông TBT này gửi Tòa án nhân dân TP.Hà Nội- nơi cơ quan thường trú của Báo Tiền Phong và đồng thời đăng đơn kiện này lên các trang báo mạng cho đông đảo bạn đọc gần xa cùng biết và thấy rõ sự việc. Rất mong vụ việc này được sớm đưa ra ánh sáng để những kẻ làm việc vố trách nhiệm.thiếu lương tâm  sẽ phải trả lời trước Tòa án công lý.
Rất chia sẻ bức xúc chính đáng của anh Võ Ngọc Thọ – con trai của nhà nghiên cứu đáng kính Vũ Ngọc Liễn.

=======

Cảm ơn Ban mai vào thăm và chia sẻ!
Gia đình cũng đang xúc tiến mọi việc để nhờ công lý phán xét.
Chúc em luôn vui và bình tĩnh!

Ông Lưu và báo TP như vậy lại thêm một việc sai nữa là xúc phạm NXB Sân khấu, những người chịu trách nhiệm in ấn phẩm này.
Còn nếu TP tiếp tục im lặng thì vi phạm Luật Báo chí, và cá nhân ông TBT đúng là vi phạm 19 điều cấm của đảng viên.

=======

Cảm ơn Tranlangtu vào thăm và nêu nhận xét chính xác!

commons icon [12] Comment từ Cánh Buồm Thao Thức [ Trả lời ]
    1. Tôi đề nghị Báo tiền phong hãy mau trả lời , nhận rõ sai phạm yếu kém của mình, đồng thời cho biết đích danh Minh Tâm là ai! Nếu không thì  Tiền Phong dễ bị đưa vào trong “” đấy. Và nếu Tiền phong vẫn không Tiền phong thì đề nghị chúng ta cứ nhận mình là Minh Tâm đi cho nó oách, cho họ khiếp cái sự lặng im sợ tội .he he
      Viết bởi Huy Tập — (IP: 116.118.24.118 Auth: No) 16 Mar 2012, 22:30
    1. Chuyện rõ mồn một giữa thanh thiên bạch nhật, mà còn ti tiện vậy sao? Ông Đoàn Công Huynh _ TBT báo Tiên Phong  nghĩ sao, hành động đi chứ?
      Sai thì phải sửa, cho danh phận được thơm tho, cho cuộc đời này còn dung thứ.
      Một tờ báo có danh, có phận, có lề, có lối mà sao có chuyện “vú lấp miệng em” vậy? Vi phạm đạo lý, vi phạm nhân cách người khác, vi phạm cả tính tư tưởng của Đàng, Nhà nước.
      Minh Tâm, Nguyễn Văn Lưu… là ai, cũng là cửa miệng của một tờ báo chính thống – Báo Tiên Phong. Vậy với tư cách một TBT, ông vô can hay sao?
      Trái tim và khối óc nhớ đặt đúng chỗ! Các người có nghĩ, sẻ có ngày không kịp sám hối không?
      Để coi, sự việc sẻ như thế nào?
      thachcau Viết bởi thachcau — (IP: 58.186.52.135 Auth: Yes) 16 Mar 2012, 20:55
    1. Cảm ơn anh Nguyên Hùng đã đưa “Lá thư ngỏ” lên CBTT. Gia đình chúng tôi đang chờ sự hướng thiện của họ, nhưng có vẻ như họ không biết gì. Lá Thư ngỏ một khi đã công bố trước bàn dân thiên hạ cũng có nghĩa chúng tôi sẵn sàng vào cuộc làm sáng rõ vấn đề. Các lá đơn gửi lên Trung ương Đoàn cũng đã được gửi đi…
      Chúc anh khỏe và vui!
      Viết bởi vongoctho — (IP: 113.187.0.9 Auth: No) 16 Mar 2012, 19:48
    1. “Con đang quỳ gối xin lỗi Cụ, vì con không biết nên lỡ viết bài xúc phạm Cụ. Mong Cụ tha lỗi”. -Tác giả Minh Tâm này không biết mà lại dám viết bài như thế hay sao! Tôi nghi ngờ là một MT giả định lấp liếm cái sai của mình đây?
      Viết bởi trongbao — (IP: 117.4.159.90 Auth: No) 16 Mar 2012, 19:41
    1. Ngày 13/3/2012, có một người xưng tên là Minh Tâm, tác giả bài báo “Âm mưu giật giải nhờ…đạo văn người đã khuất” gọi điện thoại gặp cụ Vũ Ngọc Liễn gần một tiếng đồng hồ ăn năn hối lỗi nói rằng: “Con đang quỳ gối xin lỗi Cụ, vì con không biết nên lỡ viết bài xúc phạm Cụ. Mong Cụ tha lỗi”. Rằng: “Con viết bài ấy nhuận bút chỉ có 400 ngàn, nhưng con phải nhiều đêm thức trắng vì lương tâm cắn rứt” v.v… Rất tiếc, đến giờ Cụ Vũ Ngọc Liễn vẫn chưa biết chính xác người này là thật hay giả. Điều kể trên là có thật – Ba tôi thuật lại như vậy và ông tin lời nói của Minh Tâm là rất chân thành. Tôi không biết việc này có sự nhúng tay của báo Tiền Phong hay không, nhưng rõ ràng có gì đó thật không đường hoàng.
      ______
      Lạ nhỉ? Nếu thật sự có chi tiết này thì tôi cũng nghi ngờ Minh Tâm này lắm… Bịa đặt vu khống 1 người đáng tuổi bố mình trên báo chí rồi lại điện thoại xin lỗi ăn năn…
      Nếu thực sự Minh Tâm biết “hối cải” sao không yêu cầu TBT báo Tiền Phòng cho đăng lời xin lỗi chân thành của mình?
      Việc xin lỗi chính đáng đàng hoàng đó thể hiện sự dũng cảm của người có lỗi chứ “xin lỗi” miệng lời nói gió bay thì ai hiểu được đúng sai thế nào?

      Tác giả Minh Tâm ơi!  hãy sớm đưa lời ” xin lỗi” của mình ngay trên cái tờ báo mà mình đã trót gây ra tội lỗi ấy thì mới được gọi là con người còn chút lương tâm và biết đâu với sự độ lượng của mình cụ Liễn cũng bỏ qua không thèm chấp…

      Viết bởi Ban mai — (IP: 113.161.64.225 Auth: No) 16 Mar 2012, 19:26

Tôi rất đồng cảm với nỗi phẫn nộ của anh Thọ. Đề nghị báo Tiền Phong và nhà báo Minh Tâm hãy dũng cảm, thật thà
1-Với báo Tiền Phong phải nói rõ Minh Tâm là ai, đang làm gì, ở đâu. Với nhà báo Minh Tâm hãy nói rõ ai đã cung cấp các tài liệu để viết bài
2-Báo Tiền phong và Minh Tâm phải nhận sai của mình là chưa kiểm chứng tài liệu, bài viết mà đã công bố
3-Báo Tiền Phong và Minh Tâm công khai xin lỗi nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn trên báo Tiền Phong, nơi đã đăng bài của Minh Tâm

Tôi rất đồng cảm với nỗi phẫn nộ của anh Thọ. Đề nghị báo Tiền Phong và nhà báo Minh Tâm hãy dũng cảm, thật thà
1-Với báo Tiền Phong phải nói rõ Minh Tâm là ai, đang làm gì, ở đâu. Với nhà báo Minh Tâm hãy nói rõ ai đã cung cấp các tài liệu để viết bài
2-Báo Tiền phong và Minh Tâm phải nhận sai của mình là chưa kiểm chứng tài liệu, bài viết mà đã công bố
3-Báo Tiền Phong và Minh Tâm công khai xin lỗi nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn trên báo Tiền Phong, nơi đã đăng bài của Minh Tâm

=======

Cảm ơn anh Võ Xuân Phương vào thăm và chia sẻ!
Những ý kiến của anh rất chân thành và nghiêm túc. Tất cả những ý kiến của các anh mong rằng không va vào đá.
Chúc vui!

commons icon [9] Comment từ Cánh Buồm Thao Thức [ Trả lời ]

người cầm bút thiếu cái tâm thì tác phẩm, bài viết của họ chẳng ích lợi gì, thậm chí để lại hậu quả nặng nề. Sự vụ này không chỉ gia đình nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn bức xúc mà giới cầm bút và bạn đọc đều phẫn nộ. Mong tác giả bài viết lên tiếng chính thức trên công luận không chỉ nói lời xin lỗi và “quỳ gối” trong điện thoại. Mong bản báo cho đăng những ý kiến phản hồi và bảo vệ danh dự cho nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn, người có cống hiến trong việc nghiên cứu Đào Tấn. Cám ơn anh Nguyên Hùng đã đăng bài viết này
Viết bởi Lê Khánh Mai — (IP: 113.160.248.145 Auth: No) 17 Mar 2012, 08:45

Anh viết thư ngỏ này đúng thời điểm lắm! Sự bức xúc của anh cũng chính là của mọi người có chút lương tâm! Tôi đã đọc  bài viết của tg Nguyễn Văn Lưu rồi! Đúng là “điếm văn học”!
Tất cả rồi sẽ về đúng với vị trí của nó thôi anh à!
Em chuyển bài viết này lên trang http://ngovancu.blogspot.com nhé anh.

Anh viết thư ngỏ này đúng thời điểm lắm! Sự bức xúc của anh cũng chính là của mọi người có chút lương tâm! Tôi đã đọc  bài viết của tg Nguyễn Văn Lưu rồi! Đúng là “điếm văn học”!
Tất cả rồi sẽ về đúng với vị trí của nó thôi anh à!
Em chuyển bài viết này lên trang http://ngovancu.blogspot.com nhé anh.

=====

Anh cảm ơn NVC nhiều lắm!
Cứ mỗi blog hưởng ứng Lá thư ngỏ. Nỗi bức xúc sẽ  dịu dần, cái ác cũng bị vạch mặt và lên án.
Chúc em vui!

commons icon [6] Comment từ Cánh Buồm Thao Thức [ Trả lời ]
    1. @Võ Ngọc Thọ:
      Cảm ơn anh Nguyên Hùng đã đưa “Lá thư ngỏ” lên CBTT. Gia đình chúng tôi đang chờ sự hướng thiện của họ, nhưng có vẻ như họ không biết gì. Lá Thư ngỏ một khi đã công bố trước bàn dân thiên hạ cũng có nghĩa chúng tôi sẵn sàng vào cuộc làm sáng rõ vấn đề. Các lá đơn gửi lên Trung ương Đoàn cũng đã được gửi đi…
      Chúc anh khỏe và vui!
      _____
      Em theo dõi vụ này ngay từ đầu và đã chia sẻ với anh ngay từ entry đầu tiên. Định bụng sẽ đăng tải bài viết đầu của Hồng Hạnh, nhưng ngay sau đó nhận thấy bài này đã được đưa lên các trang khác, nên thôi.
      Em tin rằng mọi việc sẽ được làm sáng tỏ nếu anh và gia đình kiên quyết làm đến tận cùng. Ý kiến của anh Nguyễn Ngọc Thiện và một số người khác về việc đưa vụ việc ra toa là rất đáng lưu tâm.
      Chúc anh thành công.
      Viết bởi Nguyên Hùng — (IP: 27.79.121.24 Auth: No) 17 Mar 2012, 10:33
    1. @Anh Trọng Bảo:
      “Con đang quỳ gối xin lỗi Cụ, vì con không biết nên lỡ viết bài xúc phạm Cụ. Mong Cụ tha lỗi”. -Tác giả Minh Tâm này không biết mà lại dám viết bài như thế hay sao! Tôi nghi ngờ là một MT giả định lấp liếm cái sai của mình đây?
      _____
      Tác giả Minh Tâm và báo TP rõ ràng đã rất sai và đáng bị lên án không chỉ bởi công luận mà bởi luật pháp nữa. Làm báo mà như MT và TP (ít nhất là qua vụ này) thì quá bậy, phải không anh.
      Cám ơn anh TB đã chia sẻ với gia 9dình anh VNT.
      Viết bởi Nguyên Hùng — (IP: 27.79.121.24 Auth: No) 17 Mar 2012, 10:22
    1. @Ban Mai:
      Lạ nhỉ? Nếu thật sự có chi tiết này thì tôi cũng nghi ngờ Minh Tâm này lắm… Bịa đặt vu khống 1 người đáng tuổi bố mình trên báo chí rồi lại điện thoại xin lỗi ăn năn…
      Nếu thực sự Minh Tâm biết “hối cải” sao không yêu cầu TBT báo Tiền Phòng cho đăng lời xin lỗi chân thành của mình?
      Việc xin lỗi chính đáng đàng hoàng đó thể hiện sự dũng cảm của người có lỗi chứ “xin lỗi” miệng lời nói gió bay thì ai hiểu được đúng sai thế nào? 

      Tác giả Minh Tâm ơi!  hãy sớm đưa lời ” xin lỗi” của mình ngay trên cái tờ báo mà mình đã trót gây ra tội lỗi ấy thì mới được gọi là con người còn chút lương tâm và biết đâu với sự độ lượng của mình cụ Liễn cũng bỏ qua không thèm chấp…
      _______

      Có thể người gọi điện cho cụ VNL chính là Minh Tâm, tác giả bài báo nọ thật. MT và báo TP hy vọng, có thể bằng cách quỳ gối xin lỗi Cụ, cụ sẽ bỏ qua cho thay vì phải muối mặt xin lỗi công khai qua trang báo nhớn.
      Thú thực, sau bài viết ‘đỡ đòn’ của ông Nguyễn Văn Lưu thì ít ai hy vọng vào một lời xin lỗi của Tiền Phong nữa.
      Viết bởi Nguyên Hùng — (IP: 27.79.121.24 Auth: No) 17 Mar 2012, 10:10
    1. Theo mình, chuyện này Gia đình cụ Vũ Ngọc Liễn, hoàn toàn có thể kiện báo Tiền Phong. Mình không cần truy tìm người viết bài, không cần truy tìm người cung cấp tin tức, khi kiện thì lập tức những con người ấy sẽ lòi ra thôi. Mình có viết bao nhiêu bài, Báo Tiền Phong không thèm ỏ ê gì, hoá ra mình là kẻ lắm điều hay sao. Luật báo chí cho phép ta kiện, ta kiện đàng hoàng. Buộc báo Tiền Phong không chỉ xin lỗi công khai, mà còn phải bồi thường nhiều thứ khác cho cụ Vũ Ngọc Liễn. Một con người đáng kính, một công trình đáng nể như vậy cần được pháp luật bảo vệ. Báo Tiền Phong lẽ ra cần phải cho cả hai phía tranh luận cho ra lẽ. Đàng này chỉ in những thứ có lợi cho mình, thì không quân tử chút nào.
      Nói nhỏ: mình có lúc là cộng tác viên tích cực của TP, còn Nguyễn Văn Lưu lại là bạn học thời sinh viên với mình. Thật buồn vì cách đối sử không công bằng với cụ Vũ Ngọc Liễn. Mình đã có lần nói chuyện với cụ qua đện thoại rồi. Ngày ấy cụ hào sảng lắm…
      Minh chia sẻ vơi những bức xúc của Võ Ngọc Thọ…Viết bởi NGUYỄN ĐỨC THIỆN — (IP: 113.185.2.178 Auth: No) 17 Mar 2012, 09:52

Báo Tiền Phong hình như đã có dớp khi đăng những bài viết như thế này. Kể cả phóng viên của họ đã từng có những người như Minh Diện !
Là tờ báo Tiền Phong của thanh niên, phải có dũng khí của thanh niên…tiền phong nhận sai sót vì đã dám mạo phạm cụ Vũ Ngọc Liễn một con người đạo cao đức trọng, một nhà nghiên cứu uyên bác Văn Hóa, Sân khấu, Đào Tấn…
Cả nước kính trọng và biết ơn Cụ đã hiến dâng cả đời mình cho các công trình nghiên cứu.
Không lẽ núi Thái Sơn trước mặt mà Tiền Phong lại không biết?
Phải mau chóng bằng mọi cách tạ tội với Cụ!

Bây giờ tôi mới biết anh Võ Ngọc Thọ là con trai cụ Vũ Ngọc Liễn!
Anh thật đáng tự hào khi có một người cha lỗi lạc như thế!
Chúc mừng anh!
Chúc anh đấu tranh thắng lợi, dành lại công lý!

Báo Tiền Phong hình như đã có dớp khi đăng những bài viết như thế này. Kể cả phóng viên của họ đã từng có những người như Minh Diện !
Là tờ báo Tiền Phong của thanh niên, phải có dũng khí của thanh niên…tiền phong nhận sai sót vì đã dám mạo phạm cụ Vũ Ngọc Liễn một con người đạo cao đức trọng, một nhà nghiên cứu uyên bác Văn Hóa, Sân khấu, Đào Tấn…
Cả nước kính trọng và biết ơn Cụ đã hiến dâng cả đời mình cho các công trình nghiên cứu.
Không lẽ núi Thái Sơn trước mặt mà Tiền Phong lại không biết?
Phải mau chóng bằng mọi cách tạ tội với Cụ!=====

Đọc những dòng comment của anh Lê Trường Hưởng, tôi rất cảm kích tấm lòng của anh, mặc dù chưa gặp anh lần nào. Tôi đã thức trắng đêm để viết những dòng Lá thư ngỏ này, hy vọng được mọi người cảm thông…
Với những sẻ chia của các anh, chúng tôi sẽ được tiếp thêm sức bằng mọi cách bảo vệ danh dự cho ông Cụ
Cảm ơn và chúc anh sức khỏe!

Anh Võ Ngọc Thọ thân mến!
Tôi đã viết bài thơ “Không thể lặng im”. Đến ngày kia thứ hai 19/3 tôi sẽ đăng cùng với Thư ngỏ của anh, để tỏ lòng kính trọng đối với Cụ nhà và ủng hộ việc làm đúng đắn, rất Văn Hóa anh đang tiến hành. Cứ hai ngày, tôi lại post bài mới một lần. Xin thông báo trước và mạn phép anh mang Thư ngỏ về đăng.
Chúc anh sức khỏe, sớm thu được thắng lợi trong cuộc đấu tranh!

Anh Võ Ngọc Thọ thân mến!
Tôi đã viết bài thơ “Không thể lặng im”. Đến ngày kia thứ hai 19/3 tôi sẽ đăng cùng với Thư ngỏ của anh, để tỏ lòng kính trọng đối với Cụ nhà và ủng hộ việc làm đúng đắn, rất Văn Hóa anh đang tiến hành. Cứ hai ngày, tôi lại post bài mới một lần. Xin thông báo trước và mạn phép anh mang Thư ngỏ về đăng.
Chúc anh sức khỏe, sớm thu được thắng lợi trong cuộc đấu tranh!

=====

Cảm ơn tấm lòng anh Lê Trường Hưởng dành cho Ba tôi và việc làm đầy nghĩa cử cao đẹp của anh!
Chúc anh vui!

Tháng Ba 18, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TRAO ĐỔI VỚI ÔNG NGUYỄN VĂN LƯU VỀ CHUYỆN “ĐẠO VĂN” VÀ “TÁC QUYỀN” TRÊN BÁO TIỀN PHONG

LÊ HOÀI LƯƠNG

NTT: Gia đình Cụ Vũ Ngọc Liễn và nhà văn Lê Hoài Lương nhờ tôi đăng bài viết này lên blog để bạn đọc được rõ sự thật về chuyện “đạo văn người chết, âm mưu giật giải thưởng” mà báo TP đã đưa. Gia đình Cụ VNL đang rất bức xúc về câu chuyện này. Là người quen thân với Cụ Liễn từ 30 năm trước, coi Cụ là bậc cha chú, tôi thấy cần làm rõ sự việc này để Cụ yên tâm tiếp tục những công việc nghiên cứu còn dang dở khi đã bước vào tuổi 90. Theo tôi, nếu những ý kiến đã đăng trên báo TP là sai lệch sự thật thì báo và tác giả bài báo nên đính chính và xin lỗi Cụ trên báo. Thế mới là phải lý hợp tình. ( Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo)

Bắt đầu từ bài viết của tác giả Minh Tâm: “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” (Tiền Phong, 19-2-2012) kết tội Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn (NNC VNL). Bài báo có những phản hồi tức khắc, người bất bình, người phẫn nộ, nhưng không được báo TP đăng nên hầu hết đăng tải trên các báo mạng, trong đó có bài của tôi (LHL): “Một bài viết bịa tạc và vu khống trắng trợn”. Các kênh thông tin đang dịu lại thì mới đây, báo TP 11-3-2012 in tiếp bài của Nguyễn Văn Lưu: “Về tác quyền của “Đào Tấn thơ và từ”, xới lại vấn đề này theo một cách khác, tiếp tục củng cố cho bài viết của Minh Tâm với cách nói nhẹ nhàng hơn và, cũng thâm hơn.

Nói tóm tắt bài của Minh Tâm là “tá hỏa” khi phát hiện NNC VNL đạo văn người đã khuất để “âm mưu giật giải” Nhà Nước 2011. Chứng lý là: gần như cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” (NXB Văn Học, 1987) được “kính chuyển” qua cuốn “Đào Tấn thơ và từ” (NXB Sân Khấu, 2003). Cuốn 1987 ghi công trình tập thể do Vũ Ngọc Liễn chủ biên (cùng Nguyễn Thanh Hiện, Mạc Như Tòng, Tống Phước Phổ, Xuân Diệu giới thiệu, Hoàng Trung Thông viết bạt, Đỗ Văn Hỷ hiệu đính). Còn cuốn 2003 chỉ ghi tên ông VNL biên khảo. Vậy là nhanh chóng kết tội “đạo văn” dù nếu sử dụng bài nào của ai trong cuốn trước, ông VNL đều ghi tên đầy đủ và những lời tri ân rất đúng mực ở đầu sách, cuối sách.

Sách đây là một công trình bộ ba về Đào Tấn được nhà nước đặt hàng, một công trình tổng hợp biên khảo 30 năm của ông, và của cả đời ông, từ những năm còn ở miền bắc, từ cả những tháng năm sống với hát bội Bình Định thời trước Cách mạng Tháng Tám. Vậy mà chỉ thấy thiếu tên một số vị ở trang bìa, tác giả Minh Tâm nhanh chóng kết tội NNC VNL “đạo văn”, mà là chờ những người kia chết hết mới “đạo”. Và viết bằng giọng đắc thắng!

Thật tiếc cho cái đắc thắng của Minh Tâm vì tác giả này còn nhiều sai sót khi kết tội ông Liễn: không chứng minh gì cái gọi là “đạo văn”, và, những người Minh Tâm định làm luật sư cho cõi âm, biện hộ những oan khuất thì còn sống sờ sờ, mà một là người có tên đầu sách: nhà văn Nguyễn Thanh Hiện.

Tác giả Minh Tâm rồi sẽ trả lời trước công luận, trước pháp lý, cả tòa án lương tâm, bài viết có vẻ “phát hiện” về điều đang “mốt” được quan tâm trên báo chí là “đạo văn”.

Còn bài mới đây của ông Nguyễn Văn Lưu thì sao?

Có mấy điểm nổi bật từ bài viết được báo TP ưu ái in với số chữ thoải mái cho những luận, gẫm, cả thuyết giảng. Nhưng nổi bật là ông Lưu đã khôn khéo thay hẳn chữ “đạo văn” của ông Minh Tâm thành vấn đề “tác quyền”. Thêm một chữ cũng đang “mốt” cho vấn đề văn chương nghệ thuật nước nhà đang còn nhập nhèm luật, và thực hiện luật.

Trên cái nền này, ông Lưu bắt đầu bằng những bài dạy ứng xử: “Viết về những vấn đề nhạy cảm như thế này, các bạn nên tìm hiểu kỹ đối phương, cả bạn Hồng Hạnh và bạn Minh Tâm (và cả báo Tiền Phong nữa).

Nếu biết cụ Vũ Ngọc Liễn là bậc cao niên đã thượng thượng thọ đến tháng 3-2012 đã vào tuổi gần 90, thì hẳn Minh Tâm – chỉ đáng tuổi con cháu – không nỡ giật tít gay gắt đến như thế. Trẻ tha già nể… kia mà!” (Hồng Hạnh là một trong những người phản pháo gay gắt Minh Tâm- LHL).

Có hai điều đáng bàn từ một đoạn viết có vẻ rất phải chẳng, chí tình chí lý của ông Lưu. Một là, các vị viết bài (hai phía) và báo TP bộp chộp không chững chạc như ông. Và hai, hãy nể ông VNL vì tuổi tác (chứ không phải học thuật hay lẽ phải!).

Ông chê Hồng Hạnh kết tội oan cho Minh Tâm là “Manh Tâm giun rắn” vốn “một quan chức văn hóa văn nghệ” người Bình Định là sai vì Minh Tâm là nhà báo đang sống ở Hà Nội. Chuyện này ông có lý khi có thực một Minh Tâm nhà báo đó. Còn Hồng Hạnh vẫn có lý khi nói bài viết, luận điệu của Minh Tâm là một bài của ông Văn Thinh khởi kiện NNC VNL ra Bộ VH TT&DL (trong bài viết mới đây trên nguyentrongtao.org, và nhiều trang khác…). Chứng lý việc này, Hồng Hạnh và tôi, người viết bài này đều có trong tay.

Ông Lưu đã không biết điều này là điều dễ hiểu, không đáng trách. Chỉ xin nói lại với ông ý thứ hai: nể nang tuổi tác ông VNL để xem xét về cách ứng xử, cụ thể là chữ “đạo văn” tác giả Minh Tâm đã nêu trước bàn dân thiên hạ, mà ông khéo léo chuyển sang vấn đề tác quyền. Và viết bằng kiểu “châm chế” rất thâm rằng: “Trẻ tha già nể… kia mà!” Ông Lưu ơi, ông nói vậy có nghĩa là ông Minh Tâm chỉ sai khi nói nặng lời với người lớn tuổi. Còn thì rõ là, NNC VNL ăn cắp. Nói nhẹ kiểu ông, chuyển từ ăn cắp văn Minh Tâm bộp chộp sang ăn cắp (kiểu ông kết tội) tác quyền!

Và ông chứng minh. Kiểu lý luận lòng vòng mà nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và nhà thơ Ngô Minh phản bác bằng lời sa-bô trên trang hai người khi in bài Hồng Hạnh (14-3-2012).

Nhắc bài Hồng Hạnh để bạn đọc tham khảo thêm thôi, còn người viết bài này nói với ông rõ nhé. Rằng, ông đánh tráo khái niệm. Và cố cứu cái sai của Minh Tâm và báo TP khi thay chữ “đạo văn” thành vấn đề “tác quyền”. Và cũng chỉ chứng minh như Minh Tâm lu loa thiếu căn cứ. Ông chê người “thiếu tìm hiểu kỹ đối phương”, thì ông cũng chỉ nói dựa: ông biết ông Nguyễn Thanh Hiện (NTH) còn sống qua các bài phản bác của mọi người, thì lại phạm sai lầm khác Minh Tâm, khi viết “cụ” Nguyễn Thanh Hiện. Dùng chữ “cụ” rất thâm để xoa dịu ông VNL, rồi lơ mơ về các ông khác cùng có tên, ông viết luôn rất kính cẩn (lần này thì không nói chết hết như Minh Tâm), rằng “cụ” NTH! Ông Lưu ơi, “cụ” này sinh năm 1940, thời giúp ông VNL làm sách và giờ vẫn chỉ là hậu bối của nhà nghiên cứu! Thôi vậy, bỏ qua chuyện này, giờ nói về “tác quyền”.

Ông Nguyễn Văn Lưu nói ví von rất hay rằng: “Như trước đây còn nghèo khó, bốn năm anh em chung tay cất ba gian nhà. Nay có điều kiện, nối thêm thành năm hay bảy gian.” Và ông viết thêm cho sáng ý rằng: “Lúc khởi đầu khó khăn, anh em chung lưng đấu cật, nay đã thành tựu, có điều kiện nhuận sắc thêm, thì có nên bỏ quên anh em thuở hàn vi không?” và nữa: “ Tuồng Đào Tấn cũng phải nhờ Phạm Phú Tiết chú giải… mà nay chỉ thấy tác giả duy nhất Vũ Ngọc Liễn?”

Về ngôi nhà: tôi đọc thấy tác giả Hồng Hạnh chê ông không hiểu rằng, thực ra nhà chỉ là nhà của Đào Tấn, ông VNL chủ trương cùng nhiều người góp công lau chùi cho sáng đẹp cũng có lý. Còn ông muốn nói “nhà” theo nghĩa cuốn sách “Thơ và từ Đào Tấn” và “Đào Tấn thơ và từ” bằng giọng xách mé rằng chỉ đổi lại tên, thì xin thưa rằng, ông cũng sai nốt. Cả “nhà” theo cách hiểu của ông thì ông VNL cũng là chủ cả. Cuốn trước, ông VNL là chủ công trình- ghi là chủ biên (ông về Bình Định xem lại hợp đồng với tỉnh, cơ quan đầu tư lúc đó sẽ hiểu hơn), vì thời gian khẩn cần cho Hội thảo Đào Tấn lần 3, 1988 nên ông Vũ vận dụng tối đa bằng hữu giúp sức thêm, trên cơ sở những tư liệu của ông, và ông tham gia phần lớn chuyện dịch nghĩa, chú giải, dịch thơ. Thêm mấy tên tuổi uy tín viết giới thiệu, lời bạt, hiệu đính… Tên bạn bè là làm giá trị công trình cao hơn trong hoàn cảnh nhiều vị quan chức còn e dè “ông quan Thượng thư” Đào Tấn thời phong kiến. Nó sáng trưng vậy.

Và sau này, lúc đất nước đã khá hơn, nhà nước đặt hàng ông VNL làm trọn bộ về danh nhân Đào Tấn (3 tập, NXB Sân Khấu 2003-2007, 2400 tr), ngay từ cuốn đang nói, đã có hàng chục những sửa lại các sai sót mà thời trước chưa đủ điều kiện nên còn sai sót (tôi chỉ kể sơ mấy chỗ trong bài viết phản hồi kể trên với tác giả Minh Tâm), sửa từ chú giải tới dịch nghĩa, dịch thơ. Và từ 280 trang thành 650 trang, thêm 91 bài mới, thêm 201 bài nguyên tác chữ Hán. Cả mấy bài thơ chữ Nôm trước chưa hề có. Rồi cách sắp xếp khoa học kiểu nội dung thơ Đào Tấn cho tiện tra cứu… Các cuốn sách còn lại cũng vậy, ông VNL đã bỏ cả đời để làm nó hoàn thiện, tư liệu được gom nhặt từ thời đất nước chia cắt đến sau này gặp từng người thân Đào Tấn, ghi chép từ các bậc túc nho, người yêu hát bội Bình Định để dần gom lại công trình chung về danh nhân, nhà thơ, nhà soạn kịch kiệt xuất- hậu tổ tuồng Đào Tấn, ông VNL ghi tên mình là nhà biên khảo, sai gì chăng, thưa ông Lưu? Công trình này không phải là cuốn “Thơ và từ Đào Tấn” (dù cũng là VNL chủ biên) “in lại” như ông cố tình áp đặp, cố tình không hiểu!

Về đạo đức… thuở “hàn vi”: Khi làm cuốn sách năm 1987, gần như không ai có nhuận bút gì. Tỉnh hỗ trợ in ấn là chính, ai cũng có lương, coi như làm việc công. Tất cả đều ủng hộ ông VNL lúc này như một nối tiếp trách nhiệm cán bộ Bộ Văn Hóa “đặc phái về danh nhân Đào Tấn”, từ Hội thảo lần 1, 1977, dù ông đã về Nhà hát tuồng Đào Tấn. Cũng không ai nghĩ gì về tác giả, tác quyền. Đến cuốn nhà nước tài trợ in bộ 3 với tên ông VNL biên khảo, có vài triệu nhuận bút. Ông VNL đã chuyển nhuận bút thành in sách bìa cứng cho sang trọng xứng với danh nhân Đào Tấn, giờ chúng ta đang có trên tay (chế độ tài trợ không có bìa cứng). Chắc từ “thuở hàn vi” tới giờ “sinh chuyện” kiểu các ông Minh Tâm, Nguyễn Văn Lưu, và…(?), các vị tiền bối cùng chung tay, cùng giúp ông VNL chỉ ngạc nhiên về cách đặt vấn đề “ăn chia” của các vị! Một cách đặt vấn đề có vẻ “mốt”, và thật “ăn khách” cho báo chí

Về ông Phạm Phú Tiết: ông Lưu nói “cũng phải nhờ Phạm Phú Tiết chú giải”. Thêm chuyện ông bộp chộp dù “nhắc nhở” các bạn viết và báo TP ở trên “nên tìm hiểu kỹ đối phương”. Thực ra viết chữ “đối phương”, ông Lưu cũng “căng” không đáng có nếu chỉ để trao đổi cho rõ như ông sắm vai.

Xin thưa, ông Trúc Tôn- Phạm Phú Tiết đã trao gửi những chú giải này cho ông Vũ Ngọc Liễn từ những năm sáu mươi ngoài bắc, khi ông VNL học 7 năm ở Trung Quốc về! Hai người từng trao đổi từng câu từng chữ về hát bội mà ông Liễn hậu bối xem ông Phạm Phú Tiết là thầy. Ngược lại, Trúc Tôn tiên sinh đã tin cẩn, ký thác cả tâm huyết của mình cho bậc đàn em, học trò VNL những góp nhặt một đời. Đó là những chú giải viết tay các vở tuồng hát bội, và cuốn “Chầu đôi”, gần đây, khi tìm được nguồn tài trợ ông VNL mới in được thành sách, và lập tức được Hội Nghệ sĩ sân khấu trao giải thưởng năm. Ông Phạm Phú Bằng con Trúc Tôn tiên sinh còn đang sống ở Hà Nội hết lòng cảm tạ ông VNL đó, ông Lưu à!

Thưa nhà văn Nguyễn Văn Lưu, giờ tôi mới gọi đúng danh xưng sang trọng của ông là nhà văn, là người của chữ nghĩa. Tôi từng đọc ông những bài viết, bài trả lời phỏng vấn “hạ sát” những bạn văn chương, học thuật NĐM, ĐTT…, “hạ sát” bằng giọng cung kính “thưa tiên sinh” này, nọ. Thôi không lạ gì đâu. Ông đã sử dụng chiêu quá quen để vừa la rầy vài kẻ bộp chộp không kính cụ, cả đoạn cuối chúc “thọ” chín mươi ông VNL, nhưng ông đang “hạ sát” một ông già đáng kính về nghề chữ và cứ luôn miệng gọi “cụ” bằng món võ của ông mà văn giới Việt chẳng lạ gì.

Tôi là kẻ hậu sinh, có thể né “lằn tên mũi đạn” bằng cách ký bút danh khác hay tên ảo. Nhưng tôi còn có phần kính trọng ông nên không làm vậy, và sẵn sàng chịu sự quở trách của ông tiếp sau đây.

Cũng xin nói thêm, tôi, nếu có chút bực dọc thẳng thắn với ông là vì thấy tác giả Minh Tâm thực ra chỉ “non” hay cả tin. Còn ông đầy chủ ý. Để bảo vệ một tờ báo lớn quá kiêu ngạo. Và để thể hiện mình, một cây bút biết cách khuynh đảo văn giới vì những trò “thâm” không giới hạn.

Học ông, tôi chúc ông khỏe! Gặp ông, chắc chắn tôi sẽ tự lại nói với ông lời “kính cụ”.

LHL
(Theo nguyentrongtao.org)

Tháng Ba 15, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | %(count) bình luận

ĐÁP LỜI CHÚ GIAN NGUYỄN VĂN LƯU MANH VỀ VỤ THỌC NGOÁY CỤ VŨ NGỌC LIỄN

Chu Giang Nguyễn Văn Lưu hồi giờ nổi tai tiếng trong giới học thuật về cái lối viết đểu giả và chùi sạch mép. Ngoài miệng thì tỏ vẻ lễ độ với các bậc trưởng thượng nhưng kì thực bên trong láu cá vặt theo cái lối bố mày biết hết đấy, đừng có mà lơ là với bố mày. Ngoài miệng có khi sẵn sàng ngọt nhạt nhún nhường một điều tiên sinh, hai điều thưa gửi, nếu cần thì sẵn sàng lê gối, nhưng giấu sau lưng dao nhọn sắc lẻm, chờ dịp là “tiên hạ thủ vi cường”! Kể ra, ông Chu Giang này cũng thuộc hàng phù thủy khiển  âm binh có tài, ai võ công thế nào thì ông lôi cái đám âm binh chữ nghĩa lên mà hô mưa gọi gió ầm ầm ầm. Đám lau nhau mắt tròn mắt dẹt khen “ông này luận chiến văn chương tốt!”. Còn những người hiểu chuyện thì từ lâu đã nối điêu thêm cho ông một chữ trong tên gọi để chết hỗn danh Nguyễn Văn Lưu Manh! Nên nói chuyện với Lưu Manh thì phải dùng ngôn ngữ lưu manh cho hợp tình hợp cảnh.

Này Lưu Manh! Không biết cái thằng đệ Minh Tâm ăn nói xấc láo với cụ Vũ Ngọc Liễn có dây mơ rễ má gì với nhà ngươi không mà vội nhảy ra bênh chằm chặp ý kiến hỗn hào cả gan bảo cụ “đạo văn” của thằng đệ. Nó phẹt ra một đống ở miệng vội hốt về ăn thử rồi chế tác thành chuyện “tác quyền” nhóp nhép trong bài viết thối tha của nhà ngươi đăng trên tờ lá cải Tiền Phong? Hay Lưu Manh có lời cầu cứu nhờ vả của cái thằng Tổng Biên tập đầu bã đậu Đoàn Công Huynh, tự cho mình có sứ mệnh cao cả cứu vớt đàn em trong cơn khốn khó? Những tưởng nhà ngươi có chút léo lận trong chữ nghĩa, lại thêm cái mác nguyên giám đốc kiêm Tổng biên tập NXB Văn học thì biện bác giũ tội cho tờ báo lá cải giật tít câu khách rẻ tiền một cách đốn mạt hay sao? Mà cũng phải, phàm là cùng hội cùng thuyền nói bậy ăn hôi thì phải lấp liếm hộ cho nhau, ấy gọi là “mạt cưa mướp đắng đôi đàng gặp nhau” vậy!

Này Lưu Manh! Đã từng làm xuất bản há không biết bộ ba công trình về Đào Tấn của học giả Vũ Ngọc Liễn là công trình do Nhà nước đặt hàng nhằm tôn vinh tên tuổi vị hậu tổ của tuồng hát bội ViệtNamhay sao? Chắc hẳn các vị trong hội đồng thẩm định uy tín, tư cách để nhận lĩnh trọng trách vinh quang này không dại gì chọn kẻ có chữ nghĩa mà thiếu nhân cách như Lưu Manh để làm công việc biên khảo tư liệu công trình về Đào Tấn rồi! Trong cả bộ công trình hơn 2500 trang giới thiệu một cách toàn diện về sự nghiệp của Đào Tấn trong các cuốn di cảo di thư từ Mộng Mai từ lục, Mộng Mai ngâm thảo … (trong tập 1 Đào Tấn Thơ và Từ) các vở tuồng hát bội của Đào Tấn còn lại (trong tập 2 Đào Tấn Tuồng hát bội) và Tang sự trích biên, câu đối của Đào Tấn trong Danh liễn hợp toản (trong tập 3 Đào Tấn qua thư tịch) trước hết đã cho thấy mục đích của người biên khảo là tập hợp, xử lý toàn bộ những tư liệu để người đọc được tiếp cận tác phẩm của tác gia Đào Tấn. Đó cũng là lý do vì sao trên trang bìa của cả ba cuốn sách, theo đúng Luật Xuất bản, đều ghi rõ tên tác giả Đào Tấn. Còn người làm công việc biên khảo bộ ba công trình này là Vũ Ngọc Liễn để tên của mình ở trang 4 của từng tập. Đó là sự minh bạch của người biên soạn công trình.

Để hoàn thành tâm nguyện đưa tên tuổi Đào Tấn đến với thế giới, một mình nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn đã phải bỏ ra thời gian 30 năm nghiên cứu Đào Tấn, bền bỉ mục đích cao cả này. Từ kết quả nghiên cứu ban đầu do cụ Vũ Ngọc Liễn chủ biên với các tác giả Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng, Đỗ Văn Hỷ in thành cuốn Thơ và Từ Đào Tấn (NXB Văn học, 1987, 284 trang). Ngay từ khi bắt tay biên khảo tập 1 – Đào Tấn Thơ và Từ, tác giả Vũ Ngọc Liễn đã trình bày rất rõ trong Lời Đầu Sách, nhắc đến những tác giả tham gia trong các công trình do cụ chủ biên như Thư mục và Tư liệu về Đào Tấn, Thơ và Từ Đào Tấn và Tuồng Đào Tấn tập I va tập II (Vũ Ngọc Liễn biên khảo, Phạm Phú Tiết chú giải) và nêu rõ công việc “biên khảo công trình ĐÀO TẤN” với cách thức tiến hành rõ ràng minh bạch. Nghĩa là cụ Vũ Ngọc Liễn công khai với bàn dân thiên hạ chứ hoàn toàn không như thằng mất dạy Minh Tâm láo toét bảo cụ “đạo văn” hay như gã Lưu Manh xoen xoét vu cho cụ vi phạm tác quyền. Cuốn sách đầu tiên hoàn thành năm 2003, cuốn sách cuối cùng hoàn thành năm 2007 hoàn thành ngôi nhà đồ sộ của Đào Tấn, người tổng công trình sư chính là cụ Vũ Ngọc Liễn. Việc đề nghị xét giải thưởng Nhà nước là ghi nhận công lao đóng góp này của cụ, chỉ có Lưu Manh mới cố tình tảng lờ và lu loa thêm chuyện tác quyền nhằm kích động những người không hiểu chuyện và chằm chặp bênh vực việc làm vô văn hóa của Tổng biên tập đầu bã đậu kia, cốt để nhơn nhơn mặt đắc ý, tảng lờ chuyện xin lỗi trên mặt báo! Người trong cuộc cùng tham gia với cụ Vũ Ngọc Liễn vui mừng vì đánh giá của hội đồng giải thưởng Nhà nước, còn chẳng hiểu lý do gì Lưu Manh cùng Manh Tâm bơm vá ngoài đường nhảy xổ vào dựng chuyện lu loa theo cái kiểu mà người ta thường gặp ở vỉa hè Hà Nội. Đụng chạm gì cha bay hả bay? Thằng anh còn xúi thằng em ném cứt gà vào hội đồng giải thưởng!

Lại thêm một mẹo cứt gà của Nguyễn Văn Lưu Manh là tảng lờ những bài viết của nhiều người chính danh như nhà văn Lê Hoài Lương (trên trang của Nhà Văn TP. Hồ Chí Minh), bài của nhà giáo Trần Hà Nam trên trang mạng vnweblogs đăng tải phân tích rõ cái sai của báo Tiền Phong khi cho đăng bài của Minh Tâm, mà lấy bài viết của Hồng Hạnh – hội văn hóa nghệ thuật (?) có vài chi tiết sai về nhân thân tác giả để tiện bề phỉ báng và tái khẳng định “Còn bạn Minh Tâm và báo Tiền Phong ngoài cách đặt vấn đề quá gay gắt ra thì nêu sự việc lên là phải lẽ”. Lập luận theo cái kiểu “nếu…thì…”, đặt vấn đề lấp lửng đúng theo phong cách Lưu Manh, để có gì còn tiện chùi mép, định đóng vai trọng tài nhưng cái kiểu Lưu Manh này thì đúng là dễ bị cầu thủ nó táng cho vài quả vào mặt!

Thêm một lý do để nghi ngờ động cơ của Nguyễn Văn Lưu Manh, cố tình tảng lờ lời “Ghi sau” ở tập của cụ Vũ Ngọc Liễn tri ân những người cùng cộng tác, tham gia để có bộ công trình Đào Tấn 3 tập, được Trần Hà Nam dẫn lại. Để rồi bài viết của Lưu Manh kẻ cả khuyên cụ Vũ “Lúc khởi đầu khó khăn, anh em chung lưng đấu cật, nay đã thành tựu, có điều kiện nhuận sắc thêm, thì có nên bỏ quên anh em thuở hàn vi không?”. Cụ Vũ không quên, chỉ có Lưu Manh lu loa là cụ quên. Thế nhưng Lưu Manh lại nghiễm nhiên ăn cắp hình chụp của Trần Hà Namtrong bài viết “Đào Tấn Thơ và Từ”. Vậy nên gian manh lòi mặt: hoặc là chưa đọc sách, hoặc là cố tình đánh lận con đen.

Nói chừng đó, hiếm! Phí lời với Lưu Manh làm gì! Chó cứ sủa, người cứ đi! Nhắn thêm: từ nay đổi Chu Giang Nguyễn Văn Lưu thành Chú Gian Nguyễn Văn Lưu Manh cho đúng bản chất.
LÃO PHU ANH XỨNG

Tháng Ba 13, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | %(count) bình luận

Một bài viết bịa tạc và vu khống trắng trợn


LÊ HOÀI LƯƠNG

NVTPHCM- Mới đây (19.02.2012), trên báo Tiền Phong có bài viết của tác giả Minh Tâm “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” viết về nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn. Đọc thấy sững sờ vì sự bịa tạc và vu khống trắng trợn của bài viết này.

Cũng tác giả này sau đó cho tải nguyên bài “bản gốc” trên trang mạng “Văn chương +” với cái tít “Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn bạo gan đạo văn của nhà thơ Xuân Diệu và Hoàng Trung Thông, ‘âm mưu giật giải thưởng nhà nước 2011’!?”. Bài trên báo Tiền Phong biên tập lại cho nhẹ nhàng hơn từ ngữ, chứ căn bản giữ đúng hai nội dung chính bài viết đề cập là: 1, ông Vũ Ngọc Liễn đạo văn những người nổi tiếng đã khuất, và 2, sản phẩm “đạo” này đang định “giật giải thưởng Nhà nước”. Xin nói lại hai điều bài báo này “kết tội”:

1. Về chuyện đạo văn người đã khuất:

Tác giả Minh Tâm kết tội Vũ Ngọc Liễn đạo văn bằng cuộc so sánh hai cuốn sách “Thơ và từ Đào Tấn” do nhóm tác giả biên soạn Vũ Ngọc Liễn (chủ biên), Xuân Diệu (giới thiệu), Hoàng Trung Thông (lời bạt), Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng, Đỗ Văn Hỷ (hiệu đính) (NXB Văn Học, 1987), và cuốn “Đào Tấn thơ và từ” Vũ Ngọc Liễn biên khảo (NXB Sân Khấu, 2003). Và tác giả viết rằng “tá hỏa” vì cuốn trước đã được “kính chuyển” sang cuốn sau, chỉ chút khác là cuốn 1987 in 24 bài Từ của Đào Tấn, cuốn 2003 in 60 bài. Thêm lời bạt của Thanh Thảo. Và nhất là nó được “kính chuyển” khi ông Vũ Ngọc Liễn là người còn sống duy nhất và “cướp công người đã khuất”!

Sự thật thế nào?

Đây là hai cuốn sách khác nhau. Cuốn 1987 ông Vũ chủ biên, cùng những người bạn tham gia, mỗi người một phần, người viết giới thiệu, người hiệu đính, lời bạt, người dịch…, công trình hối hả thực hiện cho kịp “Hội thảo khoa học về Đào Tấn lần III, 1988”. Đến cuốn in năm 2003, không phải in lại cuốn 1987 mà là sự bổ sung rất lớn từ tác phẩm trước của ông và các cộng sự: trong  lời bạt đầu sách có ghi rõ trong tổng số 204 bài của sách lần này, có đến 94 bài thơ và từ, trước nay chưa công bố. Và nhiều phụ lục, đáng kể là nguyên văn 201 bài thơ và từ bằng chữ Hán. Riêng quy mô về số trang: 286 và 650 đã là một khẳng định.

Chưa kể, với nhiều bài in lần trước vì điều kiện tư liệu lúc ấy chưa đầy đủ nên có những nhầm lẫn, lần này đã chỉnh sửa rất nhiều. Ví dụ các chú giải và dịch các bài “Trùng phỏng Long Cương”, “Đắc quy thư thử liêu đương biệt giản”, “Sơ thu vãng yết nghiệp sư Nhơn Ân Nguyễn tiên sinh sơn phần cảm thuật”, v.v… Rất nhiều những công sức và tâm huyết cho từng chữ danh nhân Đào Tấn mà nếu ai thử đối chiếu sẽ dễ dàng nhận thấy.

Thêm nữa, cuốn 2003 nằm trong công trình biên khảo của ông Vũ Ngọc Liễn về Đào Tấn (3 tập I, II, III, ngót 2.400 trang khổ lớn) và hoàn toàn không phải là cuốn 1987 in lại, nên ông ghi tên mình là chính. Các đóng góp khác (nếu sử dụng) đều ghi đủ tên từng người, từng bài: Xuân Diệu giới thiệu, Hoàng Trung Thông viết lời bạt, cụ thể từng người dịch… Nào có “đạo”, có “cướp công” ai?

Kể thêm, phần dịch thơ còn có cả Hà Giao, Huỳnh Chương Hưng, Mịch Quang, Giang Tân (tức Nguyễn Thanh Hiện)… Trong số này khi in trọn bộ Đào Tấn (2007), họ còn sống sờ sờ. Nhà văn Nguyễn Thanh Hiện giờ vẫn sống và viết ở Quy Nhơn, cách nhà ông Vũ Ngọc Liễn hơn hai cây số thôi mà, và hai ông gặp nhau hoài đó!

2. Về việc dự Giải thưởng Nhà nước 2011:

Tác giả Minh Tâm đã viết “không hiểu bằng cách nào(cuốn sách) đã lọt vào tới vòng chung khảo của Giải thưởng Nhà nước 2011”, thì hẳn biết nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn tham gia dự giải với hai công trình: bộ 3 Đào Tấn đồ sộ nói trên và cuốn“Góp nhặt dọc đường”, tập hợp những nghiên cứu sân khấu tâm huyết một đời ông. Đây là các công trình biên khảo, nghiên cứu đúng nghĩa chứ không phải lối xéch mé rằng “không có điều khoản nào dành cho người sưu tầm”.

Ông từng nhận được nhiều giải thưởng cho những đóng góp của mình với sân khấu hát bội, với nghiên cứu Đào Tấn. Đâu phải tự nhiên văn giới, báo giới viết nhiều về ông với tất cả sự trân quý, nể trọng trên Văn Nghệ, Sân Khấu, Tuổi Trẻ, trên các đài truyền hình nam, bắc…?

Đóng góp của ông Vũ Ngọc Liễn nếu được trao Giải thưởng Nhà nước thì đó là tưởng thưởng xứng đáng, sòng phẳng từ trí tuệ, công sức, tâm huyết của ông chứ không ai có thể bôi nhọ được!

3. Lu loa vu khống

Tác giả Minh Tâm nói đúng một điều rằng, khi liên lạc với nhà nghiên cứu, phê bình Ngô Thảo (làm giám đốc NXB Sân Khấu thời in cuốn sách 2003), ông Ngô Thảo bảo “đây là lần đầu tiên ông nghe nói Vũ Ngọc Liễn đạo văn”. Vì như đôi điều người viết bài này “nói lại”, hẳn bạn đọc sẽ thấy tác giả Minh Tâm chỉ lu loa vu khống.

Xin khép lại bài viết bằng nhận xét của nhà thơ Thanh Thảo in trong cuốn “Góp nhặt dọc đường”: “Gọi Vũ Ngọc Liễn là “Nhà Đào Tấn học” không chỉ vì Ông có nhiều tác phẩm nghiên cứu về Đào Tấn, mà chính vì Ông đã chọn Đào Tấn và nghệ thuật Tuồng của Cụ Đào như một nghiệm sinh của mình. Vũ Ngọc Liễn đọc Đào Tấn, học Đào Tấn, nghiên cứu Đào Tấn và cuối cùng Ông chiêm nghiệm Đào Tấn, rồi có thể Ông thiền Đào Tấn, thường khi là với một nụ cười lặng lẽ. Nó mất của Ông cả đời. Và được cho Ông cũng cả đời người”.

Ông đã cười khi biết mình bị bôi nhọ. Và tôi viết bài này trả lời cho câu hỏi nhiều phẫn nộ, bức xúc của bạn bè khắp nơi khi thấy ông bị xúc phạm!

Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn (bìa trái) với các bạn văn Bình Định

Bài của nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn đăng trên Tiền Phong:

Đôi điều nói lại

Bài báo “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn của người đã khuất” của tác giả Minh Tâm đăng tải trên báo Tiền Phong chủ nhật (số ra ngày 19.02.2012) vu cáo, xúc phạm tôi hai điều:

1. Đạo văn của Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng.

2. Âm mưu giật giải.

Xin nói về chuyện đạo văn trước.

Tôi “đạo văn” của Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng ở câu nào? Bài nào?

Bộ ba sách Đào Tấn gồm:

– Đào Tấn Thơ và Từ

– Đào Tấn tuồng hát Bội

– Đào Tấn qua thư tịch

là kết quả của 3 lần Hội nghị về Đào Tấn gộp lại mà biên khảo tập thành. Quá trình đó suốt 30 năm ròng. Cho nên mới gọi nó là công trình của “30 năm một chặng đường nghiên cứu Đào Tấn”.

Công trình bộ 3 sách Đào Tấn là kế thừa các tập “Thơ và Từ Đào Tấn” in năm 1987, “Tuồng hát Bội của Đào Tấn” (tập I và II) in năm 1987, “Kỷ yếu Hội nghị nghiên cứu Đào Tấn lần thứ nhất”“Thư mục – Tư liệu về Đào Tấn” in năm 1985 vân vân…

Riêng tập “Thơ và Từ Đào Tấn” in năm 1987 vì lần đầu tiếp xúc với Thơ và Từ của Đào công nên chúng tôi còn quá non yếu, việc biên soạn còn nhiều sai sót, lần in chung trong công trình này sửa chữa khá nhiều.

Ngay khi in xong “Đào Tấn Thơ và Từ tập I” tôi mới phát hiện ra hai chỗ sai, tôi phải nói kỹ ở lời “ghi sau” của bộ sách (cuốn thứ 3 – “Đào Tấn qua thư tịch”). Đây là kế thừa chứ không phải tái bản.

Toàn bộ tư liệu về Đào Tấn đều do tôi sưu tầm, phiên âm và dịch nghĩa, chẳng lẽ tôi đi ăn cắp văn của tôi? Tiền bạc thì tôi có thiếu chứ chữ nghĩa cũng đủ dùng.

Còn nói về “âm mưu giật giải” thì đối với tôi, làm nghiên cứu, viết văn không phải lấy đó làm mục đích, làm cứu cánh, tác giả Minh Tâm chớ nên “lấy bụng ta suy ra bụng người”. Mọi việc chờ ra ánh sáng.

Quy Nhơn ngày 25.02.2012

Vũ Ngọc Liễn
(Bài đăng trên  http://www.nhavantphcm.com.vn/doc-duong-van-hoc/giao-luu/mot-bai-viet-bia-tac-va-vu-khong-trang-tron.html )

Tháng Ba 9, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TỔNG HỢP THÔNG TIN DIỄN BIẾN ĐẠI HỘI HỘI VHNT TỈNH BÌNH ĐỊNH

Từ trang vanthoviet.com

VANTHOVIET.COM »

05/03/2012 | 07:14
Năm 2012, được sự thống nhất và chỉ đạo của tỉnh ủy, ngày 3 và ngày 4 tháng 3 tại nhà khách thành ủy TP. Quy Nhơn sẽ tiến hành đại hội Hội VHNT Bình Định lần thứ IV nhiệm kỳ 2012 – 2017. vanthoviet.com sẽ tường thuật trực tiếp đại hội lần này. Bạn đọc VTV nào quan tâm đến đại hội, xin mời ghé thăm để nắm bắt diễn biến của đại hội

Đại hội Hội VHNT Bình Định lần thứ III nhiệm kỳ 2002 – 2007 đã kết thúc. Lẽ ra đại hội lần thứ IV sẽ tiến hành năm 2008. Nhưng từ 2008 đến nay có nhiều sự kiện nghiêm trọng nên đại hội không thể tiến hành được. Năm 2012, được sự thống nhất và chỉ đạo của tỉnh ủy, ngày 3 và ngày 4 tháng 3 tại nhà khách thành ủy TP. Quy Nhơn sẽ tiến hành đại hội Hội VHNT Bình Định lần thứ IV nhiệm kỳ 2012 – 2017.

http://vanthoviet.com sẽ tường thuật trực tiếp đại hội lần này. Bạn đọc VTV nào quan tâm đến đại hội, xin mời ghé thăm để nắm bắt diễn biến của đại hội.

(Mời bạn đọc nhấn phím F5 thường xuyên để theo dõi)
CHƯƠNG TRÌNH ĐẠI HỘI
I/ Ngày 3 tháng 3 năm 2012: Phiên trù bị.
Buổi sáng:
1. Đón tiếp đại biểu. Ổn định tổ chức
2. Tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu.
3. Bầu Đoàn Chủ tịch, thư ký đại hội.
4. Đoàn Chủ tịch báo cáo tình hình hội viên tham dự.
5. Thông qua chương trình đại hội, quy chế làm việc, quy chế bầu cử.
6. Phát biểu chỉ đạo của lánh đạo tỉnh.
7. Bầu BCH và công bố kết quả bầu cử BCH khóa mới
8. Bầu ban kiểm tra và công bố kết quả ban kiểm tra khóa mới.
9. Lấy ý kiến giới thiệu nhân sự Chủ tịch, phó Chủ tịch, ủy viên thường vụ.
Buổi chiều
– BCH họp phiên thứ nhất bầu Chủ tịch, Phó Chủ tịch, Ủy viên thường vụ.
– Ban Kiểm tra họp phiên thứ nhất bầu Trưởng ban, Phó trưởng ban.
II. Ngày 04 tháng 03 năm 2012: Phiên chính thức.
1. Đón tiếp đại biểu, ổn định tổ chức.
2. Chương trình VN chào mừng ĐH.
3. Chào cờ.
4. Đoàn chủ tịch, thư ký lên làm việc.
5. Diễn văn khai mạc ĐH.
6. Dự thảo báo cáo công tác tổng kết Hội nhiệm kỳ qua và phương hướng nhiệm kỳ tới.
7. Dự thảo báo cáo điều lệ hội (sửa đổi bổ sung) báo cáo tổng hợp ý kiến tham gia của các chi hội.
8. Đại diện lãnh đạo tỉnh phát biểu ý kiến.
9. Đoàn chủ tịch tiếp thu ý kiến của lãnh đạo tỉnh.
10. Đại biểu tham luận, thảo luận.
11. Đoàn chủ tịch tổng hợp và tiếp thu ý kiến thảo luận. Biểu quyết thông qua dự thảo điều lệ hội sửa đổi bổ sung.
12. Báo cáo kết quả hội nghị BCh, BKT.
13. BCH khóa mới ra mắt, nhận nhiệm vụ.
14. Thông qua nghị quyết đại hội.
15. Bế mạc đaị hội.
DIỄN BIẾN ĐẠI HỘI:
Đúng 8 giờ sáng ngày 3/3/2012, đại hội tiến hành.
Chủ tịch đoàn: 7 người:
– Nghệ sĩ ưu tú Hoàng Ngọc Đình
– Dịch giả Phan Trọng Cầu
– Nghệ sĩ Yang Danh
– Nhạc sĩ Vũ Trung
– Nhiếp ảnh gia Đào Tiến Đạt
– Nhà thơ Trần Xuân Toàn
– Nhà văn Nguyễn Mỹ Nữ.
Thư ký đoàn: 2
– Nhà văn Trần Quang Lộc & Đào Thị Quý Thanh.
Mở đầu chương trình (sau ca nhạc chào mừng đại hội) đồng chí Yang Danh -TM Chủ tịch đoàn báo cáo tình hình hội viên dự đại hội. Tổng số 251 hội viên, triệu tập 212, trong đó 36 nữ, 6 hội viên dân tộc thiểu số, số dự đại hội 130, quá bán, Đại hội 85 hội viên. Đảng viên 70. Hội viên trung ương: 62. Tuổi đời: cao nhất 88 tuổi; thấp nhất: 30 tuổi. Tất cả đều đủ tư cách tham gia đại hội.
Tiếp theo đồng chí Vũ Trung thông qua chương trình và quy chế làm việc. Sau khi Vũ Trung thông qua chương trình, đồng chí Văn Thinh ý kiến.
Cả hội trường hướng mắt về hội viên Văn Thinh. Ông phát biểu là trong tay có đơn khiếu kiện tố cáo Hoàng Ngọc Đình. Theo ý kiến cá nhân Văn Thinh cho rằng ông Đình không đủ tư cách ngồi ghế chủ tịch đoàn.
Hội viên Kim Nam cầm tờ báo Thanh tra chính phủ và nói ” tôi may mắn gặp Bác hồi còn trẻ… tôi thấy đại hội không chân chính”…
Nhà thơ Mai Thìn phát biểu BCH không nhận tờ đơn nào khiếu nại nào….Đề nghị Đoàn chủ tịch lấy ý kiến đại hội không vì một cá nhân nào cả.
Nhà báo Cát Hùng: phát biểu: Chưa có văn bản nào xác nhận nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng không phải là chủ tịch, lẽ ra để đồng chí Mừng tham gia chủ tịch Đoàn. Đại hội chưa đủ điều kiện tiến hành….
Hội viên Vân Bích phát biểu (trong khi HV Vân Bích phát biểu thì hội viên Tấn Phú đứng bên cạnh cầm máy ghi âm để sát miệng Vân Bích, thi thoảng lắc đầu, rồi gật gù. quan sát thấy hội trường đang căng lên, có người nói Tấn Phú ghi âm tất cả mọi người phát biểu): Nội dung phát biểu của hội viên Vân Bích cho rằng nhà thơ Phạm Ánh không đủ tư cách đề cử vào BCH và phân tích lý do…Ý kiến này bị nhà thơ Vân Hiền bác bỏ vì cho rằng nói thế là bôi bác nói xấu cá nhân…Hội trường vỗ tay…
(Không khí đại hội nóng lên. Mọi người căng thẳng khi hội viên Kim Nam phát biểu lớn tiếng lần thứ hai,….không khí ấy được dịch giả Trà Ly và nhà thơ Trần Xuân Toàn – điều hành đoàn chủ tịch- làm lắng dịu xuống…)
Còn nhiều ý kiến nữa nhưng đoàn chủ tịch cắt để tiến hành bầu cử…
………..
PHẦN BẦU CỬ:
Danh sách BCH đề cử: 13.
Đại hồi đề cử thêm 6
Tổng số danh sách BCH được bầu: 19
Số người cần bầu vào BCH: 13.
DANH SÁCH PHIẾU BẦU BCH:
1. Hoàng Ngọc Đình
2. Nguyễn An Pha.
3. Mai Thìn
4. Trần Xuân Toàn
5. Trần Quang Khanh
6. Phạm Ánh.
7. Nguyễn Ngọc Lối
8. Nguyễn Chơn Hiền
9. Đào Minh Tâm
10.Nguyễn Hữu Thuần
11. Vũ Trung
12. Yang Danh
13. Nguyễn Mỹ Nữ
14. Xuân Mai
15. Thế Tuyên
16. Đào Thị Quý Thanh
17. Trần Quang Lộc
18. Lê Duy Hồng
19. Trương Đăng Huy
Ban bầu cử do nhà văn Mai Linh Giang (trưởng ban)
Số phiếu phát ra và thu vào: 157 – hợp lệ.
(Hiện giờ là 11 giờ 30 phút. BKP đang làm việc. Danh sách bầu 19. BCH phải bầu là: 13.
Đại hội thống nhất làm việc luôn trưa, ăn tại chỗ)
Kết quả bầu cử BCH thể như sau: (công bố lúc  12 giờ 10 phút)
1.Nguyễn Chơn Hiền
2. Mai Thìn
3. Nguyễn Mỹ Nữ
4. Vũ Trung
5. Trần Xuân Toàn
6. Đào Minh Tâm
7. Nguyễn Hữu Thuần
8. Trần Quang Khanh
9. Nguyễn Ngọc Lối
10.Nguyễn An Pha
11.Trần Quang Lộc
12.Hoàng Ngọc Đình
13.Yang Danh
KẾT QUẢ BẦU BAN KIỂM TRA
1. Mai Thìn
2.Thế Tuyên
3. Trần Hoa Khá
4.Phạm Ánh
5. Lê Nhật Ký
Kết thúc lúc 14 giờ cùng ngày.
Buổi chiều:
PHIÊN HỌP BCH LẦN 1 :
Kết quả: Đã bầu đồng chí Nguyễn An Pha làm Chủ tịch Hội VHNT Bình Định, nhiệm kỳ 2012- 2017
Các chức danh khác phiên họp ngày mai sẽ tiếp tục bầu.

DIỄN BIẾN ĐẠI HỘI NGÀY 4/3/2012

Sau phần ca nhạc chào mừng đại hội, nhạc sĩ Thế Tuyên tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu, nhiếp ảnh gia Đào Tiến Đạt báo cáo kết quả phiên họp ngày 3/3/2012, nghệ sĩ ưu tú Hoàng Ngọc Đình- TM Đoàn Chủ tịch đọc diễn văn khai mạc đại hội.

Đoàn Chủ tịch cử nhạc sĩ Vũ Trung báo cáo hoạt động của Hội nhiệm kỳ qua và phương hướng nhiệm kỳ  2012-2017.

Nhà văn Nguyễn Mỹ Nữ thông qua dự thảo điều lệ Hội nhiệm kỳ mới.

Tiếp theo là ý kiến của đại hội góp ý về bản tổng kết, phương hướng nhiệm kỳ mới, và điều lệ Hội…

Dịch giả Phan Trọng Cầu trình bày hôm qua chỉ bầu chủ tịch Hội, còn phó chủ tịch không thể bầu được, vì có nhiều khó khăn mà quy định ràng buộc tuân thủ, do thế chủ tịch đoàn lấy ý kiến đại hội xem thử có tăng thêm BCH 15 người.  Nếu đại hội cho phép thì việc bầu 1 chủ tịch, 2 phó chủ tịch và 1 uy viên sẽ dễ hơn…

Đa số hội viên như Mai Thìn, Trần Hà Nam, Nguyễn Thế Hùng…không thống nhất đề xuất lấy 15 người vào BCH vì hôm qua đại hội đã thống nhất bầu rồi, không thể thay đổi.
Hội viên Bạch Mai cho rằng có thể bổ sung thêm 2 hội viên vào BCH để tăng sức mạnh cho BCH dễ làm việc.
Cuối cùng đại hội biểu quyết giữ nguyên 13 vị BCH không bổ sung. Còn việc bầu phó chủ tịch, BCH xem xét điều bổ sung sau này ở các phiên họp tiếp theo của BCH.

Buổi sáng hôm nay có một kịch tính là hội viên Kim Nam phát biểu: nội dung không đi vào 3 yêu cầu mà đoàn chủ tịch đề nghị thảo luận, mà ý kiến lạc đề  – như bà là đạo diễn, diễn viên giỏi…đặc biệt là rất giỏi khí công… Bà đã xin Đoàn chủ tịch biểu diễn trước đại hội nhưng tại sao không cho bà biểu diễn (lúc đó trong đại hội có người nói cười là chắc bà muốn làm Kinh Kha trong chuyến ra đi lần cuối sang Tần… nên không cho…) ý kiến hội viên Kim Nam bị chủ tịch đoàn cắt vì không đúng đề tài, nên còn ấm ức nhưng biết làm sao vì đó là quy định đại hội…

Sáng hôm nay cũng không thấy mặt hai hội viên Văn Thinh, Tấn Phú, không rõ lý do vắng mặt…

Tiếp theo là phần tham luận của chi hội VHDG, chi hội văn học….
Nhưng vì do thời gian đã bước sang 11 giờ 5 phút nên một số tham luận bị cắt. Chủ tịch đoàn hứa sẽ đưa vào kỷ yếu Hội nhiệm kỳ 2012-2017…

Tổng hợp từ khoivudongnai.vnweblogs.com

HỘI VHNT BÌNH ĐỊNH BƯỚC VÀO MỘT GIAI ĐOẠN MỚI

Để cung cấp đến bạn bè thời sự văn nghệ khắp nơi, trước đây khoivudongnai đã mời bạn bè CÙNG ĐỌC VỚI KHÔI VŨ những tin tức về vụ việc không vui xảy ra tại Hội VHNT Bình Định. Nay Hội Bình Định đã tổ chức xong Đại hội nhiệm kỳ mới. Lại xin mời bạn bè cùng đọc 2 tin, bài về Đại hội này: Bài (tường thuật chi tiết) từ blog Trần Hà Nam và Tin của Sao Ly (Báo Bình Định).

Chúc các bạn văn nghệ sĩ Bình Định bước vào một giai đoạn hoạt động mới tránh được những chuyện không vui để có nhiều sáng tác văn học nghệ thuật hay.


Ghi Chép Từ Đại Hội Hội VHNT Bình Định

Ngày thứ nhất 3.3.2012
Anh chị em văn nghệ sĩ kéo tới hội trường thành ủy từ rất sớm. Phiên trù bị tiến hành với sự điều hành của các văn nghệ sĩ kì cựu và có uy tín: Phan Trọng Cầu-nguyên chủ tịch Hội, Hoàng Ngọc Đình – PCT phụ trách Hội, Vũ Trung – chi hội trưởng nhạc sĩ Việt Nam tại Bình Định, Yang Danh – UVBCH Hội, Đào Tiến Đạt – chi hội trưởng nhiếp ảnh Việt Nam, Nguyễn Mỹ Nữ – Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Trần Xuân Toàn – Hội viên chi hội văn học, văn nghệ dân gian. Thư kí đoàn là Đào Thị Quý Thanh và Trần Quang Lộc.
Sau khi thông qua các thủ tục giới thiệu chủ tịch và thư kí, nhạc sĩ Vũ Trung thay mặt chủ tịch đoàn thông qua chương trình làm việc, sóng gió bắt đầu nổi lên. Ông VTh – gương mặt nổi tiếng tả xung hữu đột trong các sự vụ Bình Định lên tiếng phản đối chương trình làm việc, đòi phải đảo chương trình làm việc và trưng ra tờ báo Thanh Tra như là một “bằng chứng” cho rằng tỉnh xử ép ông NTM. Gần như một sự phối hợp nhịp nhàng, người thứ hai là bà K.N cũng đứng lên thống thiết rằng thì là “tôi là nghệ sĩ hát bài chòi… có công trình… Hội Văn nghệ Bình Định nát như tương là vì … trong tay tôi có bản photo bài báo đăng trên tờ Thanh Tra…”. Bản solo lạc điệu đó được tiếp nối với phát biểu của nhà báo C.H: “Tôi đến đây dự với tư cách phóng viên thường trú báo ND và hội viên chi hội nhiếp ảnh, xin phát biểu với tư cách hội viên (…) ông NTM vẫn là chủ tịch Hội sao không trong chủ tịch đoàn điều hành đại hội”. Hội trường nóng sôi sùng sục với những phản ứng gay gắt của nhà thơ đại tá Vân Bích và hội viên Quốc Hùng: “Các anh đều là đảng viên mà tinh thần xây dựng không có, một số lại còn phát tờ rơi nói xấu đả kích tỉnh và hội…”, ông TP cầm máy ghi âm lên ghi lại (chắc để làm bằng chứng) và duyên dáng lắc đầu theo kiểu lãnh đạo không hài lòng, còn hội trường vỗ tay rào rào khi nghe những hội viên vạch trần âm mưu phá đại hội. Từ phía chủ tịch đoàn phản hồi rõ ràng: về việc điều chuyển ông NTM, các vấn đề khiếu kiện đã được giải quyết, tỉnh đã có văn bản chỉ đạo và UBND tỉnh đã thống nhất chương trình làm việc… Đại hội lấy biểu quyết với đa số tán thành. Các hội viên ngồi dưới ngao ngán khi nhìn thấy các ông VTh, TP, PTT đang lục tục với các động thái nhằm ngăn trở đại hội. Đại hội tiếp tục thông qua quy chế bầu cử và lấy biểu quyết tán thành. Quả nhiên không phải đợi lâu, khi đưa ra danh sách bầu cử do BCH khóa 3 giới thiệu, lập tức các ông P.T.T, T.P và V.T tiếp tục chất vấn sao không có ông NTM và công kích ông Hoàng Ngọc Đình, Mai Thìn, Quang Khanh là những người được đưa vào danh sách, ông VTh nói xong, ông T.P đứng lên vỗ tay hoan hô, cả hội trường im lặng. Lão tướng Vân Bích một lần nữa nói độp vào mặt các vị la lối: “Đây là đại hội, không phải là nơi các anh lợi dụng nói xấu, công kích cá nhân…”. Lại những tràng pháo tay vỡ tung hội trường. Tiếp đến, một hội viên chi hội Văn học thiểu số yêu cầu bổ sung danh sách phải có hội viên nữ. Chủ tịch đoàn tiếp thu ý kiến và trả lời rõ ràng: “Ông NTM có đưa vào danh sách hiệp thương nhưng khi lấy tín nhiệm không đủ phiếu nên không được đưa vào danh sách. Đề nghị Đại hội đề cử hội viên nữ”. Bà BTXM đứng lên giới thiệu HB, bà HB từ chối vì lý do sức khỏe và giới thiệu bà BTXM, Nguyễn Mỹ Nữ và …nhà thơ NTM!”. Ông P.T.T nối lời giới thiệu NTM. Các ông bà này không chịu đọc quy chế hay tảng lờ quy chế bầu cử đây? Mình xin phát biểu, chẳng nói gì nhiều, chỉ hỏi bà HB giới thiệu ông NTM có giấy đồng ý bằng văn bản hay không (vì cả hai vợ chồng ông NTM và và TTHTr đều vắng mặt tại Đại hội)? Chủ tịch Đoàn yêu cầu hai vị đọc lại quy chế, không chấp thuận việc giới thiệu vắng mặt này. Đến khi chốt danh sách, chọn ra được thêm 7 người mới đề cử từ Đại hội, cùng với việc ông Đào Tiến Đạt tiếp tục xin rút danh sách đề cử BCH, còn lại đúng 19 người. Ban kiểm phiếu do nhà văn Mai Linh Giang phụ trách tiến hành khẩn trương in phiếu. Trong thời gian chờ đợi, mọi người túa ra ăn bánh, uống nước. Nghệ sĩ P.T bức xúc: “Bà K.N phát biểu hồ đồ, nói hội nát như tương hóa ra phủ nhận công sức của iết bao anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi cống hiến cho văn học nghệ thuật tỉnh nhà suốt thời gian qua hay sao?”, nhà thơ ĐQK tức giận: “Bà BTXM sáng nay đến đại hội còn giấm giúi phát tờ rơi nói xấu tỉnh cho mấy người, đến LBD, mình bực quá quát thằng D, nó tái mặt không dám cầm!”. Chốt danh sách hội viên có mặt khi bầu BCH là 157 hội viên/212 hội viên. Cuối cùng, khi kiểm phiếu xong đã gần 12 giờ. Kết quả bầu được 13 hội viên:
1 – Nguyễn Chơn Hiền
2 – Mai Thìn
3 – Nguyễn Mỹ Nữ
4 – Vũ Trung
5 – Đào Minh Tâm
6 – Trần Xuân Toàn
7 – Trần Quang Khanh
8 – Nguyễn Ngọc Lối
9 – Nguyễn Hữu Thuần
10 – Nguyễn An Pha
11 – Trần Quang Lộc
12 – Hoàng Ngọc Đình
13 – Yang Danh
Nhiều người cảm thấy nhẹ nhõm vì không có trong danh sách trúng cử BCH nhân vật BTXM vì bà này là người đã tích cực tiếp tay cho NTM cùng VT, TP, PTT khiếu kiện liên tục trong một thời gian dài với một mục tiêu duy nhất là bảo vệ cho cái sai của ông NTM. Kết quả bầu cử phản ánh đúng tâm tư nguyện vọng của đông đảo hội viên, cho cái nhìn chính xác ai là người xứng đáng đảm nhiệm vai trò BCH nhiệm kì 2012 – 2017.

Tiếp đến là bầu Ban kiểm tra Hội, nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Lúc này, người ta thấy một loạt các vị VT, TP, PTT, CH vì quá ê mặt nên đã lặng lẽ bỏ về! Ban kiểm tra Hội bầu ra gồm:
1.Mai Thìn
2.Phạm Ánh
3.Thế Tuyên
4.Lê Nhật Ký
5.Trần Hoa Khá
Phiên làm việc sáng kết thúc lúc gần 2 giờ chiều!
Buổi chiều, BCH họp phiên thứ nhất, đã bầu ông Nguyễn An Pha làm tân chủ tịch Hội VHNT Bình Định nhiệm kì 2012 – 2017.

 

Ông Nguyễn An Pha được bầu làm Chủ tịch Hội

Đại hội (ĐH) Hội Văn học – Nghệ thuật (VH-NT) Bình Định khóa IV diễn ra trong 2 ngày 3 và 4.3 tại TP.Quy Nhơn. Tham dự Đại hội có hơn 150 hội viên trong tổng số hơn 200 hội viên của hội.

Đại hội đã bầu ra Ban chấp hành Hội khóa IV nhiệm kỳ 2012 – 2017 gồm 13 người, ông Nguyễn An Pha, nguyên Phó Giám đốc Sở VH-TT&DL được bầu làm Chủ tịch Hội. Các chức danh Phó chủ tịch, Uỷ viên thường vụ thường trực Hội sẽ được bầu trong phiên họp thứ 2 của BCH khoá IV. ĐH cũng đã bầu ra Ban Kiểm tra Hội gồm 5 người do ông Mai Thìn làm Trưởng ban.

ĐH đã thông qua Điều lệ Hội gồm 7 chương 27 Điều (sửa đổi, bổ sung Điều lệ Hội VH-NT Bình Định khóa III nhiệm kỳ 2002 – 2007) và tiến hành thảo luận, lấy ý kiến hội viên đóng góp để kiện toàn trình Chủ tịch UBND tỉnh phê duyệt.

Đến dự và phát biểu chỉ đạo ĐH, Phó chủ tịch UBND tỉnh Mai Thanh Thắng kêu gọi văn nghệ sĩ Bình Định nêu cao tinh thần đoàn kết, xây dựng, cùng với Ban Chấp hành Hội  VH-NT khóa mới đề ra biện pháp hiệu quả khắc phục nhược điểm, phát huy ưu điểm, đẩy mạnh và nâng cao chất lượng hoạt động VH-NT; thúc đẩy các bộ môn phát triển đồng bộ; sáng tạo những tác phẩm VH-NT có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao. Đồng chí Mai Thanh Thắng cũng yêu cầu  Ban Chấp hành Hội sớm hoàn thành các thủ tục pháp lý để Tạp chí Văn nghệ Bình Định tiếp tục được xuất bản…

SAO LY (báo Bình Định)
————
THÔNG TIN TỪ TÂN TRƯỞNG BAN KIỂM TRA HỘI VHNT BÌNH ĐỊNH
(maithin.vnweblogs.com)
MỘT SỐ THÔNG TIN VỀ ĐẠI HỘI HỘI VHNT BÌNH ĐỊNH KHÓA IV (2012- 2017)

 

Sau hai ngày diễn ra căng thẳng (3&4/3/2012) tại 28 Nguyễn Huệ, TP Quy Nhơn, Đại hội Hội Văn học – Nghệ thuật Bình Định khóa IV (nhiệm kỳ 2012-2017) đã thành công tốt đẹp.

Một số báo, đài, & trang mạng đã đưa tin, Gã phu xe quan sát thấy có mấy chỗ cần nói thêm cho chính xác, và đầy đủ thông tin hơn.

Danh sách đề cử bầu BCH, gồm 19 thành viên (trong đó BCH khóa III đề cử 12 người, đại hội đề cử thêm 7 người (gạch chân):

 

1 – Nguyễn Chơn Hiền

2 – Mai Thìn
3 – Nguyễn Mỹ Nữ
4 – Vũ Trung
5 – Trần Xuân Toàn
6 – Đào Minh Tâm
7 – Nguyễn Hữu Thuần

8 – Trần Quang Khanh
9 –  Nguyễn Ngọc Lối
10 -Nguyễn An Pha
11 –  Trần Quang Lộc

12 -Hoàng Ngọc  Đình
13 – Yang Danh

14- Phạm Ánh

15- Lê Duy hồng

16- Đăng Huy

17- Bùi Thị Xuân Mai

18- Đào Thị Quí Thanh

19- Nguyễn Thế Tuyên

Tổng số phiếu bầu là 157/ 224 hội viên. Kết quả, đã bầu 13 thành viên BCH Hội Văn học – Nghệ thuật Bình Định khóa IV (nhiệm kỳ 2012-2017):

 

1 – Nguyễn Chơn Hiền             – 119 phiếu
2 – Mai Thìn                             – 119 phiếu
3 – Nguyễn Mỹ Nữ                     – 118
4 – Vũ Trung                             – 116
5 – Trần Xuân Toàn                   – 110
6 – Đào Minh Tâm                     – 109
7 – Nguyễn Hữu Thuần             – 109

8 – Trần Quang Khanh               – 108
9 –  Nguyễn Ngọc Lối               – 107
10 -Nguyễn An Pha                   – 101
11 – Trần Quang Lộc                 – 100

12 -Hoàng Ngọc  Đình              – 96
13 – Yang Danh                         – 93

alt

(13 thành viên BCH Hội VHNT Bình Định khóa IV)

Ban kiểm tra gồm 05 thành viên:

 

Mai Thìn, (Trưởng ban)

Thế Tuyên (Phó ban)

Trần Hoa Khá,

Lê Nhật Ký,

Phạm Ánh

 

Đến 13 giờ 45, ngày 3.3.2012 đại hội kết thúc phần bầu BCH, BKT & lấy phiếu tin nhiệm Chủ tịch, Phó Chủ tịch và Ủy viên Thường vụ.

Chiều 3.3.2012, BCH khóa IV họp phiên thứ nhất, bầu Ông Nguyễn An Pha làm Chủ tịch Hội. Tối 3.3.2012, Ban kiểm tra họp, bầu Trưởng, phó ban. Chiều 4.3.2012, đại hội bế mạc và ăn cơm vui vẻ.

Trước khi bế mạc, đoàn chủ tịch có mời các vị thành viên BCH khóa III không tái cử lên tặng hoa, ghi nhận công lao đóng góp cho hội, gồm:

Nguyễn Thanh Mừng,

Trần Thị Huyền Trang,

Nguyễn Quốc Hùng,

Phạm Thanh Trì,

Nguyễn Xuân Nhân,

Đào Quí Thạnh.

Chỉ thấy hai ông Nguyễn Xuân Nhân, Đào Quí Thạnh lên nhận hoa, còn các ông, bà: Nguyễn Thanh Mừng, Trần thị Huyền Trang, Nguyễn Quốc Hùng, Phạm Thanh Trì không thấy lên. Hai ông Nguyễn Quốc Hùng, Phạm Thanh Trì có đi dự Đại hội (chắc về trước), còn Thanh Mừng & Huyền Trang thì không xuất hiện từ đầu.

Trong đại hội, ở phiên trù bị có một vài ý kiến trái chiều, nhưng số đông đều rất tốt, có tinh thần xây dựng và tính tập thể cao. Hầu hết hội viên (Kể cả đại biểu lãnh đạo tỉnh và các sở ban ngành đến dự) đều chịu khó gặm bánh mì, uống sữa tại chỗ qua trưa để thực hiện cho được các công việc bầu cử.
—————————————
BINHDINHONLINE: TỔNG HỢP TỪ NHIỀU NGUỒN, ĐẾU THẤY THỐNG NHẤT MỘT CÁCH ĐÁNH GIÁ – CÓ THỂ NÓI ĐẠI HỘI HỘI VHNT BÌNH ĐỊNH PHẢN ÁNH TRUNG THỰC KHÁCH QUAN NHẤT AI LÀ NGƯỜI ĐÃ GÂY RỐI, PHÁ HOẠI VĂN NGHỆ BÌNH ĐỊNH THỜI GIAN QUA. THÀNH CÔNG CỦA ĐẠI HỘI ĐÃ GIÚP CHO BINHDINHONLINE CŨNG LẬT QUA TRANG TỐI, MỞ RA TRANG SÁNG! ANH XỨNG XIN MỘT LẦN NỮA CẢM ƠN CÁC CÔNG TÁC VIÊN, CÁC TRANG MẠNG ĐÃ GIÚP ĐƯA TIN TOÀN CẢNH VÀ KHÁCH QUAN VỀ VĂN NGHỆ BÌNH ĐỊNH.

Tháng Ba 5, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Hội VHNT Bình Định | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đại hội Hội Văn học nghệ thuật Bình Định lần thứ IV

Lão phu Anh Xứng nghe tin ngày mai đại hội Hội VHNT Bình Định. Xin chia vui cùng toàn thể anh chị em văn nghệ sĩ chân chính Bình Định. Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Định đã sáng suốt khi cho phép tổ chức Đại hội. Hy vọng từ đây, binhdinhonline sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình, vạch trần những kẻ sâu dân hại nước.
Cảm ơn anh chị em văn nghệ sĩ thời gian qua đã hợp tác để lão phu cung cấp một cái nhìn toàn cảnh văn nghệ Bình Định cho bạn bè văn nghệ cả nước và những văn thi hữu người Bình Định khắp toàn cầu. Văn chương có hạn, trí mọn tài hèn, chỉ tiếc là chưa đủ tầm để tả rõ hơn chân tướng những kẻ làm rối loạn văn nghệ Bình Định.
Trong quá trình viết vè, diễn ca, viết tản văn, tiểu phẩm, không tránh khỏi có những lời lẽ hồ đồ, những mô tả chưa được thanh nhã. Mong bạn đọc đại xá cho!
Lão phu không có điều kiện chứng kiến diễn biến của 2 ngày Đại hội. Rất mong anh chị em phản hồi những tin vui, cho văn nghệ Bình Định bước sang trang mới, khởi sắc hồi sinh. Lão phu tin rằng với sự kiên quyết, sáng suốt, trí tuệ, anh chị em sẽ biết rõ chân tướng những kẻ phá hoại văn nghệ Bình Định. Dù biết rằng còn rất nhiều gian nan, khi con thú cùng đường giãy chết, có thể sủa bậy cắn bậy. Nhưng ai tin tưởng vào tiền đồ văn học nghệ thuật tỉnh nhà, hãy yên tâm vững bước! Ngạn ngữ có câu: “Chó cứ sủa, người cứ đi!”.
Chúc Đại hội thành công.
Cảm ơn Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Định, các cơ quan chức năng đã vào cuộc để góp phần thúc đẩy đại hội thành công!
Toronto 2/3/2012
Lê Anh Xứng 

Tháng Ba 2, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Hội VHNT Bình Định | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Từ vụ Tiên Lãng, nghĩ về Bình Định – sự tha hóa cán bộ

Cuộc họp của Thủ tướng nhằm tìm một hướng giải quyết cho vụ Tiên Lãng đã cho thấy quyết tâm của việc xây dựng một nhà nước pháp quyền, biết lắng nghe tiếng nói của nhân dân, vạch rõ bộ mặt của chính quyền địa phương quan liêu đã không giải quyết dứt điểm những tồn đọng, khúc mắc của nhân dân dẫn đến hành động chống đối của một gia đình chỉ biết đối mặt với trời với đất. May thay, khi tưởng chừng không thể chống đối sự tha hóa thì công luận đã lên tiếng quyết liệt đấu tranh đòi lẽ công bằng, sau tiếng súng Đoàn Văn Vươn.
Kể ra, gia đình anh Vươn còn may mắn, khi buộc lòng phải phạm luật trong tình trạng bị kích động vì những việc làm sai trái của những người đại diện chính quyền địa phương, đã được trung ương để mắt và đề ra hướng giải quyết và có những kết luận tương đối thỏa đáng (dù án tù có bị treo lơ lửng nhưng chắc chắn trong con mắt nhiều người dân, gia đình anh xứng đáng là người hùng chống lại bất công, làm vỡ bung ung nhọt nhức nhối về sự lộng quyền của các quan chức địa phương).
Vụ việc Tiên Lãng có thể được xem là điển hình cho động thái “chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ”, hàng loạt đảng viên đương chức vốn được xem như những ông trời con cát cứ một vùng bị ngưng chức, kiểm điểm. Thành ủy Hải Phòng cũng đã vào cuộc với sự cẩn trọng nhưng cuối cùng cũng thể hiện được là có trách nhiệm, xử lý cán bộ dưới quyền lộng hành trước khi cơ quan pháp luật lôi các vị đó ra trước vành móng ngựa.
Dân đã tin. Và các địa phương khác xử lý chưa đúng luật đất đai sẽ rúng động, sẽ không dám công khai lộng quyền như trước! Một tín hiệu tương đối tốt đẹp. Những người từng bị chiếm đất, phá nhà trái phép trước kia lại có quyền hy vọng tìm một lẽ công bằng, khi những kẻ tha hóa bị lôi ra ánh sáng.
Trong vụ việc này, cách hành xử của các quan chức Tiên Lãng hòng lấp liếm tội lỗi đã được phanh phui chân tướng, vì vải thưa không che được mắt nhân dân. Nhưng có thể nói có nhiều vị với tư cách phát ngôn cho chính quyền đã giả mù giả điếc, vô lương tâm và bịp bợm, xảo ngôn mà nếu như không tinh thì sẽ nhiều người mắc bẫy bợm già. Vì những ngôn từ ấy nghe cũng …quen quen, là cái cách nhiều kẻ tha hóa đã từng áp dụng! Vấn đề ở chỗ, chúng ta đã sử dụng cán bộ ra sao?
Trong nhiều bài phân tích, chúng ta thấy nhắc nhiều đến cụm từ lợi ích nhóm, tư duy đặc quyền đặc lợi, tư duy nhiệm kì… Vụ Tiên Lãng rõ như ban ngày, ai cũng thấy vì là lĩnh vực kinh tế, tài nguyên môi trường, ai cũng thấy rõ. Còn ở các đơn vị sự nghiệp, các cơ quan văn hóa tư tưởng, sự tha hóa diễn ra tinh vi và khó nhận diện hơn! Từ Tiên Lãng, nghĩ về sự tha hóa cán bộ, Anh Xứng chợt liên tưởng cách hành xử của Bình Định xung quanh vụ việc Hội Văn nghệ, thấy có nhiều điểm thật gần gũi.
***
Văn nghệ Bình Định cũng có một Đoàn Văn Vươn, chăm chỉ cày cấy trên cánh đồng chữ nghĩa, vượt lên bao khó khăn cơm áo gạo tiền để vươn lên trong sự nghiệp văn chương. Đó là nhà văn Lê Hoài Lương. Nhiệm kì của Chi hội Văn học 2007 – 2012, vì những cống hiến cho văn học tỉnh nhà, uy tín với anh em văn nghệ sĩ, ông đã được Chi hội Văn học tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Văn học. Niềm vui lớn lao ấy chưa được bao lâu đã trở thành tai họa với ông.
Trong vai trò của một Chi hội trưởng năng nổ và có trách nhiệm với anh em, Lê Hoài Lương đã phát hiện Ban Thường vụ Hội mà đứng đầu là ông Nguyễn Thanh Mừng – chủ tịch đã có những điểm thiếu minh bạch trong tài chính hội, 5 năm liền không thông qua tài chính công khai, sử dụng tiền hỗ trợ sáng tác vào những mục đích không rõ ràng. Đại diện cho chi hội, Lê Hoài Lương đã yêu cầu Chủ tịch Hội giải trình, nhưng thói quan liệu ngấm vào ông Mừng đã khiến ông gạt phắt phớt lờ yêu cầu của ông Lương – vốn là một người bạn học từ thuở cùng đội tuyển học sinh giỏi năm nào! Và từ đó (Đoàn Văn) Lương trở thành đối tượng bị thù ghét của (Lê Văn) Mừng và cánh hẩu. Màn kịch dựng công phu vào chiều 9.7.2009 với các tội danh định sẵn cho (Đoàn Văn) Lương đã được (Lê Văn) Mừng dàn dựng, ra lệnh cho các cấp phó và ủy viên BCH đồng lòng khai trừ Lương ra khỏi Hội VHNT Tỉnh. Lý do kết tội hết sức mập mờ, chung chung, nhưng đủ thỏa mãn sự độc ác, đố kị của Mừng. Nhổ được cái gai trong mắt, Mừng hả hê vì dồn Lương vào con đường cùng, quyết làm hoen ố danh dự nhà văn, những tưởng sẽ làm mọi người hoang mang, các nơi sẽ không còn đăng bài cho Lương kiếm đồng nhuận bút còm về nuôi vợ con.
Sóng gió bắt đầu nổi lên ở Hội Bình Định khi các anh em văn nghệ sĩ khắp nơi trong và ngoài tỉnh phản ứng trước hành vi độc ác của Mừng. Lão nghệ sĩ Vũ Ngọc Liễn viết bài phê phán, mừng trâng tráo trả lời bằng một bài “Sao dzậy Yamaha?” xấc láo (giống như Vũ Văn Chuân của Tiên Lãng dám nói các lão thành cách mạng là kém hiểu biết). Tỉnh ủy, UBND Tỉnh, Ban Tuyên giáo tỉnh ủy vào cuộc, đã nhận định rõ, kết luận Mừng có hai tư cách: nghệ sĩ và nhà quản lý. Ở tư cách quản lý, Mừng đã không hoàn thành nhiệm vụ, gây cản trở tiến trình dân chủ, làm mất đoàn kết trong Hội. Phân tích của đồng chí Trưởng ban Tuyên giáo với tập thể BCH Hội rõ ràng, Mừng ngồi im thin thít tiếp thu. Tỉnh điều động Mừng về Ban Tuyên giáo ngay từ tháng 8 năm 2009 cũng đã tính toán hợp tình hợp lý đóng góp và sai phạm, nhằm tạo điều kiện cho Mừng phát huy vai trò văn nghệ sĩ đóng góp cho tỉnh, nhằm sửa sai kịp thời vụ việc còn ở phạm vi nhỏ của Hội. Nhưng niềm tin vào đồng chí của các lãnh đạo tỉnh đã bị dội một gáo nước lạnh khi ngay sau đó, Mừng và vợ là Trần Thị Huyền Trang (cũng là một UVBCH) đã chỉ đạo những cánh hẩu của mình là Tấn Phú, Văn Thinh, Th.Tr làm đơn kiện cáo Tuyên giáo, UBND Tỉnh và nói xấu, xuyên tạc động cơ  đấu tranh của những người đã đấu tranh vạch rõ sai trái của Mừng trong vụ khai trừ trái phép Lê Hoài Lương. Những sơ xuất nhỏ trong khi điều động cán bộ bị thổi phồng lên để làm reo với lãnh đạo tỉnh. Một mình vợ chồng Mừng có lẽ cũng không thể làm những việc coi thường nguyên tắc đảng đến như vậy, nhưng vì đằng sau vợ chồng Mừng có sự chống lưng của một ông BT đầy quyền sinh sát, nên vợ chồng Mừng càng lấn tới. Thường vụ tỉnh ủy có nhiều phiên họp, các đồng chí trong Thường vụ có ý kiến phê phán Mừng đều bị ông BT gạt đi. Cuối cùng Mừng đạt được mong muốn, chễm chệ ngồi vào chiếc ghế Phó Giám đốc Sở Thông tin Truyền thông. Đến lúc này, mới thật sự bộc lộ sự tha hóa và dã tâm của vợ chồng Mừng – Trang.
Với cương vị mới, Mừng vẫn còn nuối tiếc cương vị Chủ tịch Hội, vì sĩ diện nhiều hơn là vì trách nhiệm với văn nghệ tỉnh nhà, dù tỉnh đã phân công ông Hoàng Ngọc Đình làm phó chủ tịch phụ trách hội. Thực tế từ năm 2009, trước khi xảy ra vụ việc khai trừ Lương, cho sang 2010 khi chuyển sang làm PGĐ, Mừng không làm được gì khởi sắc cho văn nghệ tỉnh nhà ngoài gieo rắc tư tưởng bè phái cục bộ và đặc quyền, đặc lợi, tự xưng tụng mình và vợ con, gây ra những vụ việc tai tiếng cho văn nghệ tỉnh hòng kiếm chác lợi lộc riêng (điển hình là cho đàn em viết bài xưng tụng “song kiếm hợp bích”, dựng con lên thành “thần đồng”). Khi các cuộc bầu cử trong giới văn nghệ diễn ra, Mừng và vợ tìm cách chạy chọt, len chân vào các BCH Trung ương Hội. Khi sử dụng tiền Hội đi vận động, tạm ứng, lại quả… không xong, vợ chồng Mừng nung nấu ý định len chân vào Tỉnh ủy, Quốc hội, Hội đồng nhân dân tỉnh. Thảm hại thay, vì mọi người trong tỉnh quá rõ bộ mặt của vợ chồng Mừng, nên lần lượt cả hai vợ chồng lúc thì bị bỏ phiếu bất tín nhiệm, lúc thì không đủ phiếu bầu (dù Trang đã chạy chọt lên tận huyện miền núi để hy vọng không ai biết mình, bị lòe bởi bằng thạc sĩ văn hóa…). Không có các chức danh đồng nghĩa là con đường hoạn lộ, kiếm chác theo mưu đồ của vợ chồng Mừng không còn, cả hai vợ chồng lại giở chiêu bài chạy chọt, tung tin nói xấu người này người kia, yêu sách với tỉnh hòng bố trí một vị trí béo bở dễ kiếm chác cho Trang vợ mừng sau khi kết thúc nhiệm kì hội đồng nhân dân khóa trước. Mừng mưu đồ đưa vợ về Sở Văn hóa làm PGĐ, rồi chạy một chỗ định về Đài PTTH Bình Định làm PGĐ, nhưng đều bị phản ứng dữ dội từ phía các cán bộ tại hai cơ quan trên. Đến lúc này, Hội Văn nghệ lại là một nơi được vợ chồng Mừng nghĩ đến!
Sau 5 năm vì những trì trệ trong công tác quản lí của Mừng, cộng vào đó sau khi Mừng đi thì Văn Thinh – Tấn Phú là cặp bài trùng kiện cáo trong Ban Kiểm tra hội trùng trình không chịu làm báo cáo tài chính, phớt lờ chỉ đạo của tỉnh để tiến hành Đại hội, liên tục viết đơn kiện cáo nặc danh cũng như mượn danh BKT Hội (Văn Thinh và Tấn Phú từng bị mời lên nhắc nhở về tư cách đảng viên, về hành động rải tờ rơi, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo tỉnh và một số ban ngành mà vợ chồng Mừng trang nhắm tới), từ 2007 – 2012 đã sắp hết một nhiệm kì nữa mà vẫn chưa thể tiến hành Đại hội.
Riêng trong thời gian từ 2009 – 2012, Lê Hoài Lương bị Mừng chỉ đạo khai trừ, tỉnh yêu cầu xem xét làm rõ để trả lại công bằng, xử lý đúng đắn, Mừng đã không chịu làm khi còn tại vị cũng như cản trở chi hội văn học họp, kiến nghị. May thay, Lê Hoài Lương là một nhà văn có tài, có bản lĩnh và có tâm với văn học, đã vượt qua những nỗi đau bị sỉ nhục về tinh thần để viết, để tham gia tích cực vào các hoạt động văn nghệ, sống đàng hoàng bằng ngòi bút. Ngay sau năm bị Mừng khai trừ, Lê Hoài Lương đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam bằng lá phiếu và sự bảo đảm của những người có uy tín trong Hội đồng văn xuôi cũng như BCH Hội Nhà văn Việt Nam.
Trong khi toàn thể anh em văn nghệ sĩ tạm gác chuyện liên quan đến cá nhân để cùng lo xốc lại Hội, tổ chức nhiều hoạt động có tiếng vang lớn trong phạm vi quốc tế và cả nước  thì Mừng một mặt tìm mọi cách đánh bóng cho tên tuổi của vợ chồng mình ở các đại hội, hội nghị nhà văn Việt Nam khu vực. Sự trâng tráo mất tư cách của Mừng vượt ra khỏi phạm vi tỉnh, gây tiếng xấu trong cả nước: quậy phá, cản trở kết nạp hội viên nhà văn mới (năm vừa rồi tiếp tục cản trở nhà thơ Mai Thìn, một người đấu tranh quyết liệt với những sai trái của vợ chồng Mừng Trang, nhưng cuối cùng Mai Thìn vẫn được kết nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam); vào hội thơ Phú Yên 2011 nhưng khi sắp xếp chương trình đã bỏ đi chơi không thèm đọc, say sưa chửi bới nhà văn Hồ thế Hà ở tại Hà Nội… Anh em văn nghệ sĩ khắp nơi lên án kẻ thiếu tư cách, từ giám đốc trại sáng tác cho đến anh em hội bạn nêu đích danh kẻ sâu mọt văn nghệ nhưng Mừng vẫn dấn sâu vào con đường tha hóa. Ở cương vị mới là Phó giám đốc Sở Thông tin Truyền thông, Mừng đã dùng quyền hành dọa dẫm anh em văn nghệ An Nhơn đăng bài của cả gia đình  mừng trong số Xuân 2011 để kiếm lợi bẩn thỉu, anh em văn nghệ An Nhơn lên án kịch liệt…
Vậy mà, khi nghe tin Đại hội chuẩn bị vào cuối tháng 11.2011, Mừng cùng tay chân lại làm đơn kiện cáo khiến tỉnh phải cho dừng để thực hiện kiểm tra giám sát vụ việc. Khi thấy không có sai phạm, tỉnh ấn định đầu tháng 1.2012 Đại hội, Mừng đã có chuẩn bị từ trước, cùng vợ và đàn em viết bài kí tên Trung Thành đăng ở một tờ báo không dính dáng gì tới Văn nghệ là tờ Tài nguyên Môi trường , kí tên Trung Thành, vào tháng 12.2011, lần này mượn màu khổ nhục kế và lợi dụng dư luận tung tin Tỉnh ủy, UBND tỉnh, Tuyên giáo tỉnh, các đồng chí lãnh đạo văn hóa văn nghệ làm oan sai, xử ép cho Mừng. Đặc biệt bỉ ổi là tung tin lên một  tạp chí ở phương Nam, sau đó tung hàng loạt lời bình nặc danh để dựng chuyện nói xấu các văn nghệ sĩ trong tỉnh, nhấn mạnh chuyện bằng cấp (nhằm lót đường cho Huyền Trang, vợ Mừng kiếm một ghế chủ tịch Hội nếu đại hội). Có văn nghệ sĩ cho biết đó là lời lẽ của Huyền Trang vợ Mừng là chủ yếu.  Sau đó cho tay chân là Tấn Phú photocopy thành nhiều bản, chất trong ba lô gửi khắp mọi nơi, giúi vào tay từng hội viên và cả những người không quen biết. Đến nay, Đại hội vẫn chưa thể tổ chức, có lẽ tỉnh cần một động thái quyết liệt trước khi đại hội!
Chuyện Bình Định dẫu nhỏ nhưng là lớn vì liên quan đến đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ.Quả thật, vợ chồng Mừng Trang từng được biết đến như những tài năng trẻ, nhưng kể từ khi có quyền lực, tiền bạc trong tay và đánh hơi được những lợi lộc từ cương vị lãnh đạo, hai con người này đã hoàn toàn biến chất, đánh mất tư cách nghệ sĩ của mình, biến thành một dạng tham quan ô lại. Nguy hiểm hơn, lợi dụng chút danh tiếng trước kia để làm yêu sách, kéo bè kết cánh lũng đoạn văn nghệ Bình Định suốt thời gian lãnh đạo hội và bây giờ là lãnh đạo Sở Thông tin Truyền thông lại vẫn “ngựa quen đường cũ”.
Văn nghệ Bình Định còn tồn tại những kẻ như Thanh Mừng, Huyền Trang, Văn Thinh, Tấn Phú thì chắc chắn sẽ tiếp tục còn nhiều vụ oan khuất như Lê Hoài Lương. Không thể để những kẻ tha hóa như vậy trong bộ máy lãnh đạo đảng, chính quyền, đoàn thể nào, vì sẽ làm lũng đoạn tổ chức mà thôi!
Mong trước kì Đại hội, các cơ quan Đảng, chính quyền xử lí dứt điểm, cho thôi việc, khai trừ đảng những kẻ như vậy mới thật sự yên lòng dân, ổn định văn nghệ Bình Định và phát triển văn học nghệ thuật tỉnh nhà.
ANH XỨNG – BINHDINHONLINE.

Tháng Hai 11, 2012 Posted by | Binhdinhonline, Hội VHNT Bình Định, Làng văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?